VÕ VĂN NÊ – KÝ ỨC MỘT NGÀY RA TRẬN
Sinh năm 1952, quê tại Thạnh Quới, chú Võ Văn Nê từng là đội viên Thanh niên xung phong xã Hú Hới. Ngày 23/11/1978 đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời chú – ngày chú rời quê hương, mang theo tuổi trẻ và niềm tin để lên đường làm nhiệm vụ. Dù đã qua nhiều thập kỷ, khoảnh khắc ấy vẫn in đậm trong ký ức người cựu Thanh niên xung phong.
Nhắc lại chặng đường đã đi qua, chú Võ Văn Nê vẫn nhớ như in những ngày đầu tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Sau khi tập hợp lực lượng, chú được phân công làm nhiệm vụ tại khu vực Thường Phước – một trong những địa bàn trọng yếu thời điểm đó. Để đến được nơi đóng quân, đơn vị phải vượt qua nhiều tuyến đường dài, lần lượt đi qua Mang Thít, Châu Đốc rồi tiếp tục hành quân về Hồng Ngự, trước khi dừng chân tại Thường Phước.
Tại đây, lực lượng Thanh niên xung phong được bố trí phân tán ở các khu vực khác nhau, thường gọi là bậc 1, bậc 2 và bậc 3 của Thường Phước, thuộc huyện Hồng Ngự. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn, từ nơi ăn ở đến phương tiện sinh hoạt hằng ngày. Giữa vùng biên giới đầy biến động, mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách đối với ý chí và sức chịu đựng của người trẻ.
Trong bối cảnh tình hình chiến sự luôn căng thẳng, mọi bước đi đều phải tính toán kỹ lưỡng. Ban ngày, việc di chuyển dễ rơi vào tầm quan sát của đối phương, vì vậy các đơn vị thường chọn thời điểm ban đêm để hành quân. Phương tiện chủ yếu là đò ngang qua sông, hạn chế tối đa xe cơ giới nhằm tránh bị phát hiện. Khu vực hoạt động nằm sát tuyến biên giới, tiếp giáp các địa bàn thuộc Châu Đốc và Hồng Ngự, nơi nguy cơ phục kích, pháo kích luôn hiện hữu. Chính trong môi trường khắc nghiệt ấy, tinh thần kỷ luật, sự dũng cảm và ý chí bền bỉ của lực lượng Thanh niên xung phong được hun đúc qua từng nhiệm vụ.
Thời gian dần lùi xa chiến tranh về phía sau, nhưng ký ức của một thời tuổi trẻ xông pha vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí chú Nê. Ngày nay, mỗi lần được đón các đoàn viên, thanh niên trong những chuyến công tác hè đến thăm hỏi, chú không giấu được niềm xúc động. Với chú, đó không chỉ là sự quan tâm dành cho những người đã từng cống hiến, mà còn là sự tiếp nối đầy ý nghĩa giữa các thế hệ – nơi truyền thống được gìn giữ bằng sự tri ân và lòng biết ơn chân thành.
Khi ấy, lực lượng Thanh niên xung phong do Đoàn và Tỉnh đoàn trực tiếp tổ chức, quản lý và điều hành, giữ vai trò quan trọng trong cả nhiệm vụ bảo vệ biên giới lẫn công cuộc xây dựng đất nước. Những đóng góp âm thầm nhưng bền bỉ ấy đã trở thành một phần của lịch sử, phản ánh rõ nét tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước của thế hệ thanh niên đi trước.
Thông điệp và gửi gắm:
Từ trải nghiệm của mình, chú Võ Văn Nê mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng mỗi thời kỳ đều có trách nhiệm riêng, nhưng tình yêu Tổ quốc và tinh thần cống hiến thì luôn là giá trị bền vững. Biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với cộng đồng và đất nước chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối truyền thống. Với chú, những năm tháng được góp sức trong thời khắc gian nan ấy mãi là niềm tự hào không thể phai mờ của cuộc đời.

