Võ Văn Tần - Dấn thân từ những ngày đầu cách mạng
Nếu trở lại Đức Hòa, Long An của năm 1891, ta sẽ gặp điểm khởi đầu của một cuộc đời mang dấu ấn lịch sử: Võ Văn Tần. Từ một con người bình thường của quê hương, Võ Văn Tần đã đi vào những nhiệm vụ không bình thường, trong hoàn cảnh mà mỗi quyết định đều có thể phải trả giá bằng tự do, tuổi trẻ, thậm chí tính mạng.
Điều khiến tên tuổi Võ Văn Tần được nhớ đến nằm ở một dấu ấn rất cụ thể. Trong thời kỳ tổ chức Đảng ở Nam Kỳ bị đánh phá liên tục, ông cùng đồng chí bám địa bàn, củng cố lực lượng và giữ phong trào.
Đặt chi tiết ấy vào hoàn cảnh của thời bấy giờ, tôi mới cảm nhận hết sức nặng của nó. Hoạt động cách mạng thời kỳ đầu không có điều kiện tổ chức công khai. Việc xây dựng cơ sở, liên lạc, truyền tài liệu và vận động quần chúng thường diễn ra trong bí mật; chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến việc cả mạng lưới bị phát hiện. Vì vậy, đóng góp của một cán bộ giai đoạn này không chỉ nằm ở những sự kiện lớn được ghi trong sử sách, mà còn ở khả năng kiên trì giữ mối liên hệ giữa tổ chức với quần chúng, duy trì niềm tin khi phong trào bị đàn áp và chuẩn bị lực lượng cho những bước phát triển tiếp theo. Những năm đầu của phong trào cách mạng là thời kỳ thiếu thốn cả về phương tiện lẫn kinh nghiệm tổ chức. Cán bộ phải đi lại bí mật, sử dụng cơ sở quần chúng làm nơi liên lạc, truyền đạt chủ trương bằng những hình thức đơn giản và luôn đối mặt nguy cơ bị theo dõi. Chính trong môi trường ấy, bản lĩnh được thể hiện trước hết bằng sự bền bỉ: giữ được tổ chức sau những đợt khủng bố, bảo vệ đồng đội, không để phong trào bị đứt mạch và tiếp tục gây dựng lực lượng từ những nhóm nhỏ ban đầu.
Nhìn lại hành trình của Võ Văn Tần, ta hiểu rằng một phong trào lớn luôn bắt đầu từ những con người cụ thể: người gây dựng cơ sở, người giữ liên lạc, người vận động quần chúng, người chấp nhận hiểm nguy để tổ chức không bị đứt mạch. Lịch sử vì thế không xa xôi; nó được làm nên từ những lựa chọn rất thật của từng con người. Cuộc đời Võ Văn Tần khép lại vào năm 1941; nhưng dấu ấn của một đời người không dừng lại ở mốc thời gian ấy. Nó còn ở ký ức, ở những trang sử và ở cách các thế hệ sau tiếp tục kể lại câu chuyện bằng sự biết ơn và chính xác.


