Bài viết

VỚI CÔ CON GÁI ĐỠ ĐẦU: BÉ BABÉT

20/08/2026Phường Lâm Viên - Đà Lạt ((LĐ) Đoàn phường Lâm Viên - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cũng trong thời gian là thượng khách ở thăm nước Pháp, Bác Hồ đã gặp ông Ôbrắc. 

Ông là người mà năm 1944, với cương vị là phụ trách dân sự ở Mácxây đã đứng ra chống lại những bất công để bảo vệ quyền lợi cho những người lao động Việt Nam tại đấy. Bởi thế câu nói đầu tiên của Bác khi gặp ông là: Ông Ôbrắc, tôi biết những điều ông làm giúp đồng bào tôi ở Mácxây hai năm trước đây và xin cảm ơn ông! Sau này ông Ôbrắc còn sang Đông Dương nhiều lần khi ta tiến hành kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ. Bấy giờ ông càng hiểu thêm về Việt Nam và giúp đỡ, bảo vệ ta bằng những hành động thật cụ thể, cao cả. 

Và ta biết, vì phía Pháp mà cuộc đàm phán Phôngtennơblô thất bại và Bác Hồ còn phải nán lại ở Pari một thời gian nữa, nhằm ký kết được một văn bản nào đó để làm chậm lại ngày nào hay ngày ấy việc bùng nổ trên cả nước ta một cuộc chiến tranh do thực dân Pháp gây ra. Hiểu được thiện chí lớn lao đó của Bác, nhân dân thế giới đã tôn gọi Người là sứ giả của hòa bình. Thời gian lưu lại ấy, Bác không ở nơi nhà khách của Chính phủ Pháp mà được ông Ôbrắc với vợ là bà Luyxi mời về nghỉ tại nhà riêng của họ. Đấy là vùng ngoại ô thành phố, không khí thoáng đãng. Nhà có cây cảnh, có vườn. Ông bà Ôbrắc có cậu con trai là Giăng Pie 7 tuổi. Vào những giờ nghỉ, Bác thường dắt cậu đi chơi. Có những buổi trưa, ông Ôbrắc thấy khách cùng con trai mình nằm nghỉ trên bãi cỏ trong vườn. 

Mấy hôm sau khi Bác Hồ đến thì bà Luyxi sinh thêm bé gái Êlidabét. Bấy giờ Bác đã đến tận nhà hộ sinh thăm, nhận bé làm con đỡ đầu và đặt thêm cho em một tên mới là Babét. Ông bà Ôbrắc mừng rỡ đón nhận sự quan tâm thân thiết ấy của Bác. 

Tháng 6/1967, ông Ôbrắc được Hội đồng các nhà hòa bình thế giới họp ở Pari nhờ chuyển đến Chủ tịch Hồ Chí Minh một bức thông điệp. Gặp lại ông Ôbrắc giữa những ngày Hà Nội đang chiến đấu chống chiến tranh phá hoại bằng không quân của đế quốc Mỹ, Bác Hồ rất cảm động và không quên hỏi thăm về người con gái đỡ đầu Babét của mình. Bác gửi cho Babét, bấy giờ đã là luật sư, một tấm lụa để cô may áo cưới. 

Khi nghe tin cha đỡ đầu của mình qua đời (1969), Babét khóc luôn mấy ngày liền. Mẹ Babét đã soạn ra các món quà mà hằng năm, cứ đến ngày sinh nhật là cô lại được cha đỡ đầu gửi tặng, trong đó có các con vật dễ thương tạc bằng ngà, đúc bằng sứ... 

Năm 1990, Babét (tức bà Êlidabét) đến Việt Nam lần đầu để dự lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh vị cha nuôi của mình: Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại. Bà đã khóc vì xúc động.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn