Vọng Âm Cánh Rừng Già
Những dòng hồi ức chân thực về cuộc chiến tàn khốc và sự đấu tranh tâm lý để hòa nhập lại cuộc sống bình thường.
Khái niệm hòa bình với cựu binh đôi khi đi kèm cảm giác tội lỗi vô hình - hội chứng người sống sót. Tại sao mình còn sống trong khi bao anh em vĩnh viễn nằm lại rừng lạnh suối sâu? Câu hỏi ấy ám ảnh họ suốt những năm hậu chiến. Sự khốc liệt không chỉ nằm ở số thương vong trên chiến trường, mà còn ở sự giằng xé nội tâm dai dẳng của những người may mắn được trở về.
Ám ảnh về cái đói, cái rét nơi chiến trường không bao giờ phai nhạt. Những ngày hành quân nhịn đói, chỉ có măng rừng cầm hơi đã rèn cho họ ý chí thép. Nhưng nay, khi mâm cơm đủ đầy, người lính già vẫn rưng rưng nước mắt vì thương anh em chưa kịp ăn bữa no đã gửi xác lại chiến trường. Miếng ăn lúc này chứa đựng cả sự nghẹn ngào khôn tả, là nỗi xót xa vô bờ bến.
Bất chấp bóng ma quá khứ dằn vặt, người lính Cụ Hồ vẫn giữ vững niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Họ hiểu cách tốt nhất để đền đáp sự hi sinh của đồng đội là phải sống thật xứng đáng. Những giọt nước mắt lăn dài trong ngày viếng nghĩa trang liệt sĩ là sự giải tỏa, là lời tâm sự với những linh hồn bất tử. Họ mãi là những người canh giữ ký ức lịch sử hào hùng của một dân tộc.



