Khác

 Vọng Âm Từ Miền Đất Lửa

Vọng Âm Từ Miền Đất Lửa

Phú Thọ24/02/2026Bùi Thị Phương Linh (xã Yên Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vọng Âm Từ Miền Đất Lửa

Tôi vẫn thường tự hỏi, liệu có bao nhiêu người trẻ ngày nay hiểu hết được cái giá của hòa bình mà chúng ta đang có? Tôi, một người đã từng trực tiếp cầm súng chiến đấu trên mảnh đất quê hương Phú Thọ trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có lẽ là một trong những người may mắn còn sót lại để có thể kể lại những câu chuyện ấy. Trong cuốn hồi ký “Những Vết Sẹo Thời Gian” của chính tôi, tôi đã cố gắng ghi lại tất cả những gì đã diễn ra, từ những ngày đầu nhập ngũ cho đến khi đất nước hoàn toàn giải phóng.

Tôi nhớ như in cái ngày mình khoác lên vai chiếc ba lô nặng trĩu, chia tay mẹ già và người yêu ở ga tàu Phú Thọ. Lời dặn dò của mẹ nghẹn lại ở cổ họng, còn ánh mắt người yêu thì đong đầy lo lắng. Tôi, khi ấy mới mười tám tuổi, mang trong mình bầu nhiệt huyết sục sôi của tuổi trẻ và mệnh lệnh thiêng liêng của Tổ quốc. Chúng tôi, những chàng trai Phú Thọ, cùng với bao chiến sĩ từ khắp mọi miền, đã lên đường ra trận.

Chiến trường Quảng Bình khói lửa, ác liệt hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Mỗi bước chân hành quân là một lần đối mặt với hiểm nguy, mỗi đêm hành quân là một lần tim đập thình thịch trước tiếng bom rơi, đạn lạc. Có những trận đánh, chúng tôi phải đào hào sâu hơn, kiên cố hơn để ẩn mình trước làn bom B52 rải thảm. Tôi nhớ có lần, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ một ngọn đồi chiến lược. Địch điên cuồng tấn công, bom đạn xối xả. Đồng đội tôi, người bạn thân chí cốt, đã ngã xuống ngay bên cạnh tôi trong một trận pháo kích.

Trong cuốn hồi ký, tôi đã dành hẳn một chương để nói về người bạn ấy, về những ngày chúng tôi cùng nhau chia sẻ miếng cơm, cùng nhau mơ về ngày chiến thắng. “Tôi đã nhặt mảnh chăn rách của nó, kéo mảnh xác vá víu lên người, nhìn xác pháo sáng rực bầu trời đêm, và thầm khứa với người đã khuất: ‘Tao sẽ sống, sống cho cả mày nữa, thằng bạn ạ!’” Lời văn ấy, chân chất, mộc mạc, là tất cả những gì tôi có thể thốt lên trong khoảnh khắc đau thương tột cùng ấy.

Trở về quê hương Phú Thọ sau ngày chiến thắng, tôi mang theo không chỉ những vết sẹo trên thân thể, mà còn cả những ký ức hằn sâu trong tâm trí. Có những đêm, tôi vẫn giật mình tỉnh giấc bởi tiếng bom đêm qua, hay hình ảnh những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhưng tôi biết, tất cả những hy sinh ấy đều có ý nghĩa. Nhờ có những năm tháng “hoa lửa” ấy, chúng ta mới có được nền hòa bình hôm nay. Cuốn hồi ký “Những Vết Sẹo Thời Gian” không chỉ là câu chuyện của riêng tôi, mà là tiếng lòng của biết bao thế hệ chiến binh Đất Tổ, những người đã góp phần viết nên trang sử vàng của dân tộc.

Tác giả: Nguyễn Văn Bình

Sưu tầm: Bùi Thị Phương Linh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
 Vọng Âm Từ Miền Đất Lửa | Câu chuyện thời hoa lửa