Cựu chiến binh

Vòng Cung Bồ Gạo Và Tiếng Súng Phát Quân

Từ năm 1969 đến ngày hòa bình, ông Lâm Phương Thà đảm nhận công tác hậu cần cho Xã Đội Đông Thái, ngược xuôi lo đủ thứ từ gạo, thuốc men cho đến cây đinh, sợi dây chì. Việc cấp phát gạo khi ấy mang đậm chất chiến trường: chỉ cần một tiếng súng nổ làm tín hiệu là một lít gạo được trao tận tay, riêng các anh bộ đội thương tật ở chân được định mức chu đáo mỗi ngày một lít. Để có lương thực nuôi quân, ông kiên trì vận động nhân dân "ai có gạo góp gạo, ai có tiền góp tiền". Nhờ đó, ông đã tham gia xay xát tới 1800 dạ lúa, phân phối thành một "vòng cung bồ gạo" trải dài từ trong ngọn ra tận ven biển 6 Biển, cách nhau chừng một đến hai cây số. Những bồ gạo ấy mở rộng cửa để cán bộ và bà con tự do đến xúc đầy một thùng sắt đem về ăn. Dẫu có những bồ gạo bị bom địch oanh tạc văng xuống đường mương, tình quân dân gắn bó vẫn chưa bao giờ đứt đoạn. Vòng cung bồ gạo và tiếng súng phát quân năm xưa chính là biểu tượng đẹp đẽ và sâu sắc nhất về nghĩa tình hậu phương vững chắc trong thời hoa lửa.

An Giang25/08/2026Nguyễn Tuyết Giao (Đoàn xã Đông Thái)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vòng Cung Bồ Gạo Và Tiếng Súng Phát Quân

Từ năm 1969 cho đến ngày đất nước hòa bình trọn vẹn, ông Lâm Phương Thà gánh vác trọng trách làm công tác hậu cần cho Xã Đội xã Đông Thái. Giữa thời điểm bom đạn ác liệt, công việc của người cán bộ hậu cần muôn vàn bề bộn: ngược xuôi đi mua gạo, thuốc chích, thuốc hút cho đến những vật dụng nhỏ nhặt nhưng thiết yếu như cây đinh, sợi dây chì để phục vụ chiến đấu.

Để tiếp tế cho bộ đội, ông nghĩ ra những cách thức vô cùng độc đáo và đậm chất chiến trường. Ai cần cấp gạo chỉ cần ra hiệu bằng một tiếng súng nổ, cứ một phát súng vang lên là tương ứng với một lít gạo được trao tận tay. Riêng việc nuôi dưỡng hằng ngày cho các anh bộ đội bị thương tật ở chân, mỗi người được định mức chu đáo một lít gạo đều đặn không thiếu ngày nào.

Để có nguồn lương thực nuôi quân, ông Thà đi từng ngõ, gõ từng nhà, kiên trì vận động đồng bào: "Ai có gạo góp gạo, ai có tiền góp tiền, có gì góp nấy" để san sẻ với bộ đội xã, ấp. Nhờ lòng dân bao bọc, có đợt ông tham gia hỗ trợ xay lúa lên đến 1800 dạ lúa.

Toàn bộ số gạo ấy không tập trung một chỗ để tránh bom địch, mà được cất giấu, phân bổ từ trong ngọn ra tới tận ven biển 6 Biển tạo thành một "vòng cung bồ gạo" khổng lồ. Cứ cách khoảng một ngàn đến hai ngàn mét lại có một bồ gạo. Đặc biệt, những bồ gạo này mang tinh thần tự quản và đùm bọc cao độ: cán bộ và nhân dân cứ tự do ghé lại, ai cần bao nhiêu cứ tự xúc đầy một thùng sắt đem về ăn.

Giữa đạn bom khốc liệt, có những chiếc bồ gạo không may bị bom địch oanh tạc, sức ép làm gạo văng tung tóe xuống đường mương nước xót xa. Thế nhưng, tình quân dân chưa bao giờ đứt đoạn, bồ này vỡ lại có bồ khác dựng lên, nuôi dưỡng những bước chân người lính bám trụ đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn