Cựu chiến binh

Vọng gác lưng chừng trời và phòng tuyến bảo vệ mầm xanh

"Kẻ thù có thể bắn vỡ ngực áo lính, nhưng thứ giặc vô hình tàn phá tương lai của những đứa trẻ mới là họng súng nguy hiểm nhất."

Lào Cai29/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Kẻ thù có thể bắn vỡ ngực áo lính, nhưng thứ giặc vô hình tàn phá tương lai của những đứa trẻ mới là họng súng nguy hiểm nhất."

Hồi nằm chốt ở Phong Hải, trung đội ông có một vọng gác tiền tiêu nằm chót vót trên mỏm đá mồ côi. Đêm gác ở đó lạnh thấu xương, sương ướt sũng áo bạt. Gió rít qua khe đá nghe như tiếng hú. Mắt phải mở trừng trừng, tai vểnh lên nghe ngóng từng tiếng cành khô gãy, vì thám báo địch có thể mò lên cắt cổ lính gác bất cứ lúc nào. Giữ được cái chốt ấy là giữ được con đường tiếp tế huyết mạch cho cả tiểu đoàn.

Tụi ông gác giặc ngoại xâm bằng súng đạn. Còn bây giờ, mặt trận không tiếng súng nhưng khốc liệt chẳng kém, chính là cuộc chiến giành giật lại những tâm hồn trẻ dại.

Thấy phong trào của Đoàn Thanh niên ra mắt câu lạc bộ Thanh niên nói không với ma tuý dạo đầu tháng Tư, ông cứ liên tưởng đến cái chốt tiền tiêu ngày trước. Ma túy bây giờ lẩn khuất, tinh vi, bòn rút tương lai của cả một thế hệ. Các cháu khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện, đứng ra vận động, làm truyền thông, lập nên những rào chắn để bảo vệ thanh thiếu niên Phong Hải, đó chính là hành động của những người lính gác thời bình. Lập chốt chặn cái xấu, giữ cho lũ trẻ con được lớn lên trong sạch, khỏe mạnh, đó là một mặt trận vĩ đại mà các cháu đang hiên ngang gánh vác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vọng gác lưng chừng trời và phòng tuyến bảo vệ mầm xanh | Câu chuyện thời hoa lửa