"Vọng gác tiền tiêu giữa trùng khơi và tinh thần thép Cồn Cỏ"
Câu chuyện về ông Lê Văn Nghĩa và những ngày đêm bám trụ trên đảo Cồn Cỏ. Giữa bốn bề sóng dữ và bom đạn bao vây, những người chiến sĩ ấy đã biến hòn đảo nhỏ thành một "Pháo đài thép" không thể công phá trên biển Đông.
Hoa phong ba giữa làn đạn pháo Đảo Cồn Cỏ được ví như "con mắt thần" của miền Bắc vĩ tuyến 17. Chỉ rộng khoảng 4 km vuông nhưng hòn đảo này phải hứng chịu hàng nghìn trận oanh tạc từ máy bay và tàu chiến Mỹ. Ông Nghĩa kể về những ngày thiếu nước ngọt trầm trọng: "Anh em phải chia nhau từng ngụm nước mưa thấm qua kẽ đá, ăn rau tàu bay rừng để giữ sức chiến đấu. Khổ nhất là những lúc tàu tiếp tế từ đất liền không ra được vì biển động hoặc bị phong tỏa." Ông nhớ nhất trận đánh năm 1967, khi máy bay địch quây kín bầu trời đảo. Ông và đồng đội trên mâm pháo đã thề: "Còn người là còn đảo". Tiếng pháo đáp trả vang dội từ đảo Cồn Cỏ đã làm khiếp sợ quân thù và tiếp thêm sức mạnh cho bà con Vĩnh Linh ở đất liền. Giữ gìn ký ức – giữ gìn tương lai Cồn Cỏ nay đã trở thành huyện đảo trù phú, điểm du lịch hấp dẫn. Tinh thần của ông Nghĩa nhắc nhở thanh niên về trách nhiệm bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng. Hãy sống kiên cường và đầy bản lĩnh như loài hoa phong ba luôn hiên ngang trước bão tố.



