Vòng Lượn Lịch Sử Trên Dinh Độc Lập Chào Đón Ngày Toàn Thắng
Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thành Trung
Trong những câu chuyện điệp báo ly kỳ nhất của lịch sử chiến tranh Việt Nam, không thể không nhắc đến Đại tá phi công Nguyễn Thành Trung. Khác với những anh hùng chiến đấu nơi chiến tuyến rõ ràng, trận địa của Nguyễn Thành Trung nằm sâu trong lòng địch, nơi ông phải đơn độc đối mặt với sự nghi kỵ, hiểm nguy rình rập mỗi ngày. Là một nhân chứng lịch sử đặc biệt, hành động ném bom Dinh Độc Lập vào sáng ngày 8 tháng 4 năm 1975 của ông đã trở thành một cú đòn điểm huyệt, làm suy sụp hoàn toàn tinh thần của chế độ Sài Gòn trước ngày toàn thắng.
Nguyễn Thành Trung tên thật là Đinh Khắc Chữ, sinh năm 1947 tại xã An Khánh, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Ông sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, cha ông là một cán bộ Việt Minh từng bị chính quyền Ngô Đình Diệm ám sát. Mang trong lòng mối thù nhà nợ nước, ngay từ thời thanh niên, ông đã được tổ chức tình báo cách mạng miền Nam giác ngộ và bí mật giao nhiệm vụ "leo cao, luồn sâu" vào hàng ngũ quân đội Sài Gòn.
Bằng vỏ bọc là một thanh niên trí thức đam mê máy bay, năm 1969, Nguyễn Thành Trung thi đỗ vào Không lực Việt Nam Cộng hòa (VNCH). Với trí thông minh xuất chúng, ông nhanh chóng vượt qua các khóa huấn luyện khắc nghiệt, được cử sang Mỹ đào tạo phi công chiến đấu và trở thành một trong những phi công xuất sắc nhất điều khiển loại máy bay tiêm kích - ném bom F-5E tân tiến. Trở về nước, ông mang hàm Trung úy, được biên chế vào Phi đoàn 540 thuộc Sư đoàn 3 Không quân VNCH đóng tại sân bay Biên Hòa.
Trong suốt nhiều năm, Nguyễn Thành Trung phải sống một cuộc đời hai mặt vô cùng căng thẳng. Một mặt, ông đóng vai một sĩ quan không quân VNCH mẫn cán, tài ba; mặt khác, ông tìm mọi cách liên lạc với cơ sở, thu thập tin tức tình báo quan trọng và âm thầm chờ đợi thời cơ lớn. Để bảo vệ vỏ bọc, những lần nhận lệnh đi ném bom các vùng giải phóng, ông thường viện lý do máy bay trục trặc, mây mù che khuất hoặc cố tình ném bom vào những khu vực rừng núi không người, bãi đất trống để bảo toàn sinh lực cho quân giải phóng.
Bước vào mùa xuân lịch sử năm 1975, quân đội ta mở cuộc tổng tiến công nổi dậy trên khắp miền Nam. Sau khi để mất Buôn Ma Thuột, Huế và Đà Nẵng, chính quyền Sài Gòn rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Nhận định thời cơ ngàn năm có một đã đến, Nguyễn Thành Trung quyết định thực hiện một đòn đánh phủ đầu, giáng đòn tâm lý quyết định vào đầu não của đối phương: Ném bom Dinh Độc Lập.
Sáng ngày 8 tháng 4 năm 1975, như thường lệ, Trung úy Nguyễn Thành Trung được phân công bay vị trí số 2 trong biên đội 3 chiếc F-5E, nhận lệnh xuất kích từ sân bay Biên Hòa để ném bom chi viện cho mặt trận Phan Rang. Khi biên đội vừa cất cánh và lấy độ cao, Nguyễn Thành Trung đột ngột tách đội hình. Qua bộ đàm, ông bình tĩnh thông báo với máy bay chỉ huy: "Số 1, máy bay tôi gặp trục trặc, đèn báo động đỏ sáng. Tôi xin phép quay lại hạ cánh". Sở chỉ huy Biên Hòa đồng ý và yêu cầu ông bay chờ để dọn đường băng.
Nhưng Nguyễn Thành Trung không hạ cánh. Ngay khi khuất tầm nhìn của đồng bọn, ông lập tức hạ thấp độ cao, tắt máy liên lạc vô tuyến, ép sát chiếc F-5E bay vòng ra hướng biển, qua vùng Vũng Tàu, Nhà Bè rồi đột ngột ngoặt hướng thẳng về trung tâm Sài Gòn. Mục tiêu của ông là tòa nhà lớn nhất, kiên cố nhất: Dinh Độc Lập, nơi Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đang làm việc.
Đúng 8 giờ 30 phút sáng, chiếc tiêm kích F-5E mang quốc huy VNCH gầm rú xé toạc bầu trời Sài Gòn, bổ nhào xuống Dinh Độc Lập. Hệ thống phòng không của địch xung quanh Dinh hoàn toàn bất ngờ vì lầm tưởng đó là máy bay phe nhà đang biểu diễn hoặc gặp sự cố.
Trong lần cắt bom thứ nhất, Nguyễn Thành Trung bấm nút thả hai quả bom MK-82 (mỗi quả nặng gần 250kg). Tuy nhiên, do lần đầu tiên ném bom thật vào một mục tiêu điểm giữa lòng thành phố, hai quả bom rơi trượt mục tiêu, nổ ngay sát vách tòa nhà, làm rung chuyển cả khu vực. Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu hoảng sợ tháo chạy xuống hầm ngầm.
Không bỏ cuộc, Nguyễn Thành Trung dũng cảm kéo cần lái, vòng máy bay lại thực hiện đợt công kích thứ hai. Lần này, hệ thống súng phòng không của địch tại Dinh và các khu vực lân cận đã bừng tỉnh, đạn bắn lên đan thành lưới lửa dày đặc. Bất chấp nguy hiểm, ông điềm tĩnh căn chỉnh góc độ, bổ nhào lần thứ hai và cắt tiếp hai quả bom còn lại. Hai quả bom rơi trúng đích, xuyên thủng nóc Dinh Độc Lập, làm sập một góc cầu thang lớn và thiêu rụi nhiều khu vực. Sau khi ném bom, ông còn thực hiện một vòng lượn dùng súng máy 20 ly bắn dọc trục đường trước khi ngóc đầu bay vọt lên, thoát khỏi lưới đạn phòng không địch an toàn.
Thực hiện xong sứ mệnh lịch sử, Nguyễn Thành Trung điều khiển chiếc F-5E hướng về Phước Long – vùng giải phóng đầu tiên của miền Nam để hạ cánh. Việc hạ cánh một chiếc tiêm kích phản lực xuống đường băng đất nện dã chiến dài chỉ hơn 1.000 mét ở Phước Long là vô cùng mạo hiểm, nhưng với kỹ năng tuyệt vời, ông đã đưa chiếc máy bay tiếp đất an toàn trong vòng tay chào đón của đồng đội.
Sự kiện Nguyễn Thành Trung ném bom Dinh Độc Lập giống như một tiếng sét đánh ngang tai chính quyền Sài Gòn, gây ra một cơn địa chấn tâm lý khủng khiếp. Nó chứng minh rằng ngay cả bầu trời thủ đô và dinh lũy an toàn nhất của địch cũng không còn an toàn, làm sụp đổ hoàn toàn ý chí kháng cự của quân lực VNCH.
Năm 1994, Nguyễn Thành Trung được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau giải phóng, ông tiếp tục cống hiến cho ngành Hàng không Việt Nam, trở thành Phó Tổng giám đốc Vietnam Airlines và là người phi công xuất sắc dẫn dắt nhiều thế hệ trẻ. Với tư cách là một nhân chứng lịch sử vĩ đại, những trang hồi ký và lời kể của ông về buổi sáng tháng 4 rực lửa ấy sẽ mãi là tài sản vô giá, minh chứng cho trí tuệ, lòng trung thành và bản lĩnh phi thường của tình báo và không quân Việt Nam.



