Cựu chiến binh

Vọng mãi khúc quân hành: Tình lính và hậu phương

Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Lý Đức Dũng trong thời kỳ hậu chiến.

Hải Phòng26/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bức tranh ký ức về Tây Nguyên trong tôi luôn được vẽ bằng hai mảng màu: sự tàn khốc ác liệt của đạn bom và vẻ đẹp nhân văn rạng ngời của tình người. Giữa lằn ranh sinh tử mỏng manh ấy, những người lính cụ Hồ vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu với tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, không một lần lùi bước. Nơi tuyến đầu ác liệt, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi chỉ. Đồng chí Tuấn, người anh em kết nghĩa của tôi, đã không màng hiểm nguy lao ra giữa làn đạn để cứu thương binh. Chúng tôi nhường nhau từng ngụm nước, chia nhau nửa nhúm lương khô, đắp chung mảnh nilon mỏng manh giữa đêm sương lạnh buốt. Tình đồng chí thiêng liêng ấy đã sưởi ấm những trái tim khao khát hòa bình. Giữa những phút giây im tiếng súng, lòng tôi lại đau đáu hướng về quê nhà. Lá thư của mẹ gửi vào chiến trường luôn nhòe đi vì nước mắt và những cơn mưa rừng. Những dòng chữ mộc mạc, dặn dò con cố gắng giữ gìn sức khỏe, gia đình vẫn bình an luôn là niềm an ủi lớn lao. Tình yêu thương vô bờ bến của gia đình chính là hậu phương vững chắc nhất. Tháng năm có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng tình cảm gia đình và tình đồng chí thì ngày càng sâu đậm. Dạy dỗ con cháu hôm nay, tôi luôn kể cho chúng nghe về những giọt mồ hôi và máu đã rơi xuống. Lẽ sống của người lính cụ Hồ là bài học quý giá, nhắc nhở thế hệ mai sau biết trân trọng giá trị của gia đình và sự bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vọng mãi khúc quân hành: Tình lính và hậu phương | Câu chuyện thời hoa lửa