Cựu chiến binh

Vòng Tay Bộc Phá Và Bản Hùng Ca Đại Lãnh

Câu chuyện đưa người đọc quay về chiến trường thung lũng Đại Lãnh năm 1947, nơi người đại đội phó ôm bom ba càng lao thẳng vào đội hình xe tăng, bộ binh địch. Tác phẩm tôn vinh tinh thần quả cảm chịu chết để đồng đội sống, biểu tượng của quyết tử quân thời kỳ đầu kháng chiến chống Pháp.

Gia Lai22/08/2026Liên chi Đoàn Khoa Điện (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những ngày đầu của cuộc kháng chiến toàn quốc chống thực dân Pháp, khi vũ khí của quân đội ta còn vô cùng thô sơ, thiếu thốn, vũ khí mạnh nhất của chúng ta chính là tinh thần. Đó là thời kỳ của những "Quyết tử quân" thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Và tại chiến trường Liên khu 5, cái tên Ngô Mây đã trở thành một huyền thoại về lòng dũng cảm, một người chiến sĩ đã dùng chính cơ thể mình làm ngòi nổ cho vũ khí, biến mình thành một mũi tên lửa lao thẳng vào lòng địch để bẻ gãy một trận càn quét quy mô lớn.

Ngô Mây sinh ra tại Bình Định, mảnh đất thượng võ kiên cường. Khi cuộc kháng chiến bùng nổ, anh gia nhập Đội quyết tử của Đại đội 2, Tiểu đoàn 50, Trung đoàn 94. Vũ khí kháng chiến lúc đó vô cùng thô sơ, nổi tiếng nhất là bom ba càng – loại bom có hình phễu, muốn nổ thì người chiến sĩ phải ôm bom lao thẳng vào mục tiêu, dùng sức đâm mạnh ba chân kíp vào xe tăng hay thành đồn địch. Điều đó đồng nghĩa với việc, một khi đã ôm bom ba càng xông lên, người chiến sĩ cầm chắc cái chết trong tay để đổi lấy việc tiêu diệt mục tiêu. Ngô Mây chính là người xung phong nhận trọng trách thiêng liêng ấy.

Trận chiến ác liệt diễn ra vào giữa tháng 12 năm 1947 tại thung lũng Đại Lãnh. Quân Pháp huy động lực lượng bộ binh tinh nhuệ có xe cơ giới hộ tống điên cuồng càn quét vào vùng tự do của ta. Đại đội của Ngô Mây có nhiệm vụ chặn kích, bẻ gãy mũi tiến công này. Do hỏa lực địch quá mạnh, đội hình ta bị ép sát. Giữa làn khói bụi mù trời, một trung đội lính Âu-Phi to lớn, hung hãn rầm rập tiến vào trận địa, hòng chia cắt các chốt chặn của ta.

Nhận thấy thời cơ đã đến, Ngô Mây khẩn trương kiểm tra lại quả bom ba càng trên tay. Anh nhìn đồng đội một lần cuối với nụ cười thanh thản rồi bật dậy khỏi công sự. Không một chút sợ hãi, anh ôm chặt quả bom trước ngực, lao băng băng xuống sườn đồi, hướng thẳng vào giữa đám quân địch đang tiến lên. Quân Pháp bất ngờ trước một "bóng ma" ôm bom lao đến, chúng hoảng loạn nổ súng bừa bãi. Một viên đạn trúng vào người Ngô Mây, máu tuôn ra, nhưng tốc độ lao đi của anh không hề giảm.

Đám lính Âu-Phi kinh hoàng nhận ra thứ vũ khí chết chóc trên tay anh, chúng hỗn loạn dẫm đạp lên nhau để tháo chạy. Nhưng đã quá muộn. Ngô Mây dùng hết sức tàn, lao thẳng vào tên chỉ huy và ổ đề kháng của địch, đâm mạnh quả bom ba càng vào đất. Một tiếng nổ xé toạc thung lũng Đại Lãnh vang lên. Khói bụi mù mịt cát đá. Quả bom nổ tung đã tiêu diệt tại chỗ hơn một trung đội địch, làm tê liệt hoàn toàn mũi tiến công của chúng. Ngô Mây đã hòa mình vào đất mẹ Đại Lãnh ở tuổi thanh xuân phơi phới.

Người trẻ ngày nay, khi nhìn vào hành động của Ngô Mây, thường tự hỏi: Sức mạnh nào có thể giúp một con người vượt qua nỗi sợ cái chết một cách nhẹ nhàng đến thế? Câu trả lời chính là tình yêu quê hương và khát vọng hòa bình tột cùng. Hành động của Ngô Mây gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay một bài học về sự quyết đoán. Khi đối mặt với những "trận càn" của khó khăn thử thách trong cuộc sống, việc dám dấn thân, dám dứt khoát hành động chính là chìa khóa để kiến tạo nên những bước ngoặt vĩ đại cho bản thân và xã hội.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn