VÒNG TRÒN BẤT TỬ – KHI LÁ CỜ ĐƯỢC GIỮ BẰNG MÁU
Có những biểu tượng được tạo nên từ đá. Có những biểu tượng được tạo nên từ đồng. Nhưng cũng có những biểu tượng được tạo nên từ máu và sự hy sinh của con người. Vòng tròn bất tử ở Gạc Ma là một biểu tượng như thế.

Ngày 14 tháng 3 năm 1988, giữa vùng biển Trường Sa, những người lính Hải quân Nhân dân Việt Nam đã đứng thành một vòng tròn quanh lá cờ Tổ quốc.
Đó là một hình ảnh đã đi vào lịch sử.
Những người lính trẻ đứng bên nhau giữa biển khơi. Họ không đứng để tìm kiếm vinh quang. Họ chỉ thực hiện nhiệm vụ của mình: bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Lá cờ đỏ sao vàng được cắm xuống vùng biển quê hương.
Và những người lính đứng quanh lá cờ ấy.
Họ biết mình đang đứng trước một thử thách khắc nghiệt.
Nhưng không ai lùi bước.
Trong giây phút ấy, những người lính đã trở thành một.
Không còn người này hay người kia.
Không còn quê quán, tuổi tác.
Chỉ còn những người con Việt Nam cùng đứng bên nhau để bảo vệ lá cờ của đất nước.
Rồi tiếng súng vang lên.
Biển cả chứng kiến sự hy sinh của những người lính trẻ.
64 người đã mãi mãi nằm lại.
Nhưng vòng tròn ấy không biến mất.
Nó được tiếp nối bằng ký ức.
Bằng những câu chuyện của đồng đội.
Bằng những người mẹ đã chờ con suốt đời.
Bằng những người vợ đã sống với nỗi nhớ không bao giờ nguôi.
Bằng những người con lớn lên trong sự thiếu vắng bóng cha.
Và bằng thế hệ hôm nay.
Nhiều năm sau, hình ảnh những người lính đứng thành vòng tròn quanh lá cờ đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bảo vệ chủ quyền.
Vòng tròn ấy nhắc chúng ta rằng, chủ quyền của một quốc gia không phải là điều tự nhiên mà có.
Để giữ gìn từng tấc đất, từng vùng biển, đã có biết bao thế hệ con người hy sinh.
Có người nằm lại nơi biên cương.
Có người nằm lại giữa biển khơi.
Có người trở về nhưng mang theo những vết thương không bao giờ lành.
Gạc Ma vì thế không chỉ là câu chuyện của quá khứ.
Gạc Ma là lời nhắc nhở đối với hiện tại.
Mỗi thế hệ đều có trách nhiệm của mình.
Thế hệ cha anh đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc.
Thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ lịch sử và tiếp tục xây dựng đất nước.
Bởi những người lính năm xưa đã không hy sinh để chúng ta chỉ biết đến họ trong những ngày kỷ niệm.
Họ hy sinh để tên tuổi của mình trở thành một phần của lịch sử dân tộc.
Để lá cờ Tổ quốc tiếp tục tung bay.
Để biển đảo quê hương mãi mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam.
Vòng tròn năm ấy có thể đã khép lại trên biển.
Nhưng trong lòng dân tộc, vòng tròn ấy vẫn còn mãi.
Một vòng tròn của tình đồng đội.
Một vòng tròn của lòng yêu nước.
Một vòng tròn được viết bằng máu.
Và vì thế, đó là một vòng tròn bất tử.


