VỪ A DÍNH - CẬU BÉ CÓ LÒNG YÊU NƯỚC MÃNH LIỆT
Vừ A Dính
Gió lạnh rít qua những khe đá ở Pú Nhung, sương mù phủ kín lối mòn như muốn che giấu bước chân của người chiến sĩ nhỏ. Cậu bé Vừ A Dính, vóc dáng nhỏ trong bộ quần áo chàm, đang rảo bước. Trong túi áo, ngoài bản mật thư, còn có một chiếc sáo trúc nhỏ – vật kỷ niệm cha anh đã tỉ mẩn gọt tặng trước ngày bị giặc bắt. Với Dính, tiếng sáo là tiếng gọi của núi rừng, là khát vọng tự do.
Một buổi chiều định mệnh năm 1949, khi đang vượt đèo mang tin quan trọng, Dính bị quân Pháp bao vây. Một viên chỉ huy bước đến, chìa ra chiếc đồng hồ vàng sáng loáng và một túi đầy kẹo ngọt:
— "Chỉ cho tao chỗ ở của cán bộ Việt Minh, tất cả thứ này là của mày. Mày sẽ được về xuôi, không phải sống khổ cực giữa núi rừng này nữa."
Dính nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của kẻ thù, đôi môi nứt nẻ vì sương gió nở một nụ cười khinh bỉ. Anh rút chiếc sáo trúc ra, thổi một tiếng dài vút lên giữa không trung như một ám hiệu báo động cho đồng đội, rồi dõng dạc nói:
— "Cái đồng hồ của ông không mua được con đường của người H'mông. Đất này là của tao, Việt Minh là người nhà tao. Tao chỉ biết đường đưa tụi mày xuống vực thôi!"
Giặc tức tối điên cuồng. Chúng tra tấn anh dã man suốt ba ngày đêm, nhưng Dính vẫn kiên cường dẫn chúng đi lòng vòng giữa rừng sâu cho đến khi quân Pháp kiệt sức. Cuối cùng, bên gốc đào cổ thụ ở Khe Trúc, tiếng súng tàn bạo vang lên. Dính ngã xuống, đôi mắt vẫn hướng về đỉnh núi phía xa – nơi có gia đình và đồng đội.
Câu chuyện về Vừ A Dính để lại trong lòng tôi một nỗi xúc động và sự ngưỡng mộ sâu sắc. Một thiếu niên chưa đầy 15 tuổi nhưng đã mang trong mình ý chí của một mãnh hổ, một khí tiết thanh cao như hoa đào rừng. Sự hy sinh của anh là lời nhắc nhở đắt giá cho thế hệ trẻ hôm nay về cái giá của hòa bình. Anh không chỉ là người con của núi rừng Tây Bắc, mà đã trở thành biểu tượng bất tử cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của dân tộc Việt Nam.



