VỪ A DÍNH – KHI HOÀI BÃO TRẺ HÒA CÙNG DÂN TỘC
Tác giả: Nguyễn Thị Hồng
Đơn vị: Thiết kế đồ họa K22A, Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông Thái Nguyên
*LỜI NÓI ĐẦU
Có những câu chuyện không thể quên, có nhiều nỗi đau không thể nói. Chiến tranh từ lâu đã trở thành nỗi ám ảnh cho nhiều người dân đất Việt. Đó là nỗi đau khi đồng đội hi sinh, là nỗi đau khi người thân phải chôn thân nơi đất khách quê người. Là một con dân được sống trong thời hòa bình được xây lên từ xương máu của các anh hùng, tôi luôn tự nhắc nhở bản thân luôn nhớ về công lao cũng như sự đánh đổi của Tổ quốc chúng ta. Chúng ta đã hi sinh quá nhiều, hi sinh quá đau đớn. Cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là cuộc thi kể lại câu chuyện cũ mà còn là cầu nối giữa hiện tại và quá khứ, giữa thế hệ anh hùng bảo vệ đất nước và thế hệ trẻ đang ngày ngày học hỏi.
Mỗi một đứa trẻ khi sinh ra đều là món quà của cuộc sống, là sự hạnh phúc được ấp ủ từ tình yêu của bố lẫn mẹ. Nhưng trong chiến tranh, nhiều đứa trẻ lớn lên khi đất nước bị xâm lăng, khi gia đình bị tan vỡ. Chúng phải lớn lên để đấu tranh hằng ngày để giành giật mạng sống trong bom đạn khói mù. Các em thơ ấy, mang trong mình lòng yêu nước mãnh liệt cùng ý chí sinh tồn mãnh mẽ đã dấn thân vào công cuộc bảo vệ quê hương. Câu chuyện hôm nay tôi muốn gửi gắm cũng chính là câu chuyện của cậu bé Vừ A Dính – một cậu thiếu niên đầy lòng dũng cảm và ý chí kiên cường.
Tây Bắc gió lộng – trái tim trẻ yêu nước
Tây Bắc – nơi gió cất lời từ lâu đã đi sâu vào trái tim của biết bao con người. Hình ảnh núi non hùng vĩ cùng hương gió mát lạnh như bản hòa tấu thiên nhiên đầy hào hùng. Giữa cảnh non sông ấy, cậu bé Vừ A Dính đã được sinh ra. Vừ A Dính sinh ngày 12/3/1934 tại bản Đề Chia, xã Pú Nhung, huyện Tuần Giáo, Điện Biên. Anh là con thứ ba của ông Vừ Chống Lầu và bà Sùng Thị Plây, cặp vợ chồng H Mông yêu nước.
Lớn lên trong cảnh núi non xanh biếc, cậu bé Vừ A Dính mang trong mình bản sắc độc đáo cùng trái tim yêu nước được thừa hưởng từ cha mẹ. Cậu luôn luôn yêu đời, lạc quan, tin vào đất nước. Dù đất nước ở cảnh bị thực dân Pháp xâm lược, nhưng em luôn tin rằng rồi sẽ có một mai kia Tổ quốc sẽ thoát khỏi giềng xích.
Linh hồn trẻ thơ, hoài bão lớn lao
Vì đất nước bị xâm lược nên làng Pú Nhung luôn luôn bị giặc đột kích để cướp của, bắt người. Chính vì thế dân làng đã luân phiên cử người để phát hiện giặc. Cậu bé Vừ A Dính lúc ấy dù chưa đầy 13 tuổi, nhưng bằng trí thông minh, lòng gan dạ cùng sự nhanh nhẹn hiếm có đã được dân làng đồng ý cho đi xung phong như anh chị.
Có một lần, giặc Pháp thay vì đi từ Tuần Giáo thì chúng đã bí mật qua Bản Chăn xuyên rừng để cướp phá. Lúc ấy, Vừ A Dính cũng đang đi tuần và phát hiện. Khi phát hiện giặc, cậu đã chạy xuyên cánh rừng để chạy về báo tin. Cậu bé nhanh nhẹn vừa chạy vừa hô to cho mọi người trốn. Mọi người khi nghe đã trốn hết về rừng. Lo lắng cho gia đình, Vừ A Dính đã chạy về nhà để xem thì lúc đó có một toán lính sổ ra. Không kịp chạy trốn, em đã bị địch bắt về. Địch lúc đó đang bắt phu khuân để khiêng lợn nên bắt cả Vừ A Dính khiêng lợn đi. Trong khi khiêng lợn, cậu đã giả vờ trượt chân để trốn nhưng không may lúc lăn thì có một khúc gỗ. Lợn thoát ra, còn cậu bé thì chưa kịp chạy đã địch bắt về Bản Chăn để đền mạng. Biết được điều ấy, ngay trong đêm cậu bé Vừ A Dính đã bàn với một người khác để chạy trốn ra.
Thiếu niên trong khói lửa
Sau khi trốn ra khỏi được đồn địch và thoát được gia đình, cậu bé Vừ A Dính đã xung phong vào đội liên lạc đội vũ trang huyện Tuần Giáo. Khi ấy cậu bé hãy còn non nớt. Chỉ mới 13 tuổi nhưng Vừ A Dính đã tôi luyện ra bản lĩnh dũng cảm cùng một trái tim luôn tin Đất nước độc lập, tự do. Cậu đã cùng đội liên lạc đi qua muôn vàn cánh rừng, băng qua nhiều xóm bản. Đội luôn thoắt ẩn thoắt hiện giúp đỡ bà con, cổ vũ và tuyên truyền tinh thần kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.
Năm tháng kháng chiến khi ấy vô cùng gian khổ cũng như đầy rẫy những cạm bẫy của địch. Dẫu vậy, thiếu niên nhỏ bé kia dường như chẳng dừng lại. Vừ A Dính vốn thông minh lại ham học. Lúc nào cậu bé cũng luôn luôn có sách ở bên mình để học mọi nơi. Ánh mắt sáng ngời, nụ cười sảng khoái luôn trực chờ trên khuôn mặt của cậu bé. Cậu bé khi ấy không chỉ là một cậu thiếu niên liên lạc mà còn là một anh hùng nhỏ đang ngày ngày tiến bước về tương lai.
Khi ấy, dưới sự truy sát gắt gao của địch, đội liên lạc phải liên tục di chuyển xuyên suốt. Để tránh bị phát hiện, đội phải đóng quân ở các triền núi cao, xa nguồn nước. Chính vì thế, trong thời gian dài, cuộc sống của đội liên lạc vô cùng khó khăn vì khan hiếm nguồn nước cũng như thức ăn. Trong tình cảnh ấy, mọi người đã nghĩ ra cách chém thân cây chuối để lấy nước. Vừ A Dính với tinh thần mạnh mẽ cùng sự nhanh nhẹn đã được giao nhiệm vụ. Hỉnh ảnh cậu bé thoăn thoắt chém vào thân cây, băng qua rừng tránh mọi hiểm nguy từ địch đã khiến các anh chị cảm phục và yêu mến.
Thân xác hòa cùng đất nước
Khi nghe tin mẹ và các em bị bắt nên A Dính đã xin anh đội trưởng xuống núi để điều tra thông tin địch đồng thời tìm kiếm gia đình. Anh đội trưởng thấy tinh thần bất khuất của cậu đã đồng ý. Cậu bé xuống núi và mai phục suốt hai ngày chờ địch. Ngày thứ ba, địch bắt tù nhân đi kiếm nước và nhân cơ hội ấy, em đã hòa vào dòng người và đi theo. May mắn thay, cậu thiếu niên đã không bị phát hiện. Khi về doanh trại địch, cậu bé đã may mắn được gặp được mẹ và được mẹ cung cấp nhiều thông tin về địch. Trước khi trốn thoát, Dính đã động viên mẹ và các em tin tưởng vào cách mạng. Sau đó, cậu trốn ra và báo cáo lại chi tiết cho đội vũ trang. Các anh thấy nguy hiểm nên đã không cho cậu bé làm nhiệm vụ nữa mà chỉ cho liên lạc với gia đình với bên ngoài. Nhưng không may, lần gặp sau ở bờ suối của bà Sùng Thị Plây và cậu bé Vừ A Dính gặp nhau cũng là lần cuối bà và cậu gặp nhau. Ngay sau đó, người đàn bà kiên trinh ấy đã bị giặc sát hại.
Lần ấy là vào trung tuần tháng 6 năm 1949, thực dân Pháp huy động tổng lực để vây bắt và tiêu diệt đội vũ trang Tuần Giáo. Sau khi gặp mẹ xong và trở về, trong tiết trời mù sương, Dính đã sa vào doanh trại địch. Chúng biết anh là thành viên của đội liên lạc nên đã tra hỏi gắt gao. Trước tình hình ấy, cậu thiêu niên trẻ tuổi đã im lặng và không khai ra. Thấy tinh thần bất khuất của cậu, bọn giặc đã tức giận và đánh đập cậu bé. Một kẻ trong số đó còn lấy báng súng đánh gãy chân của cậu bé. Nhưng bằng lòng yêu nước mãnh liệt, trái tim kiên cường cậu bé đã không hề khai nhận bất kì một thông tin. Bọn Tây quyết định canh giữ A Dính cho đến khi nào cậu bé khai ra nơi ở của chiến sĩ cách mạng. Biết không thể thoát hỏi giặc, nên cậu bé đã bày mưu. Khi lính hỏi, cậu đã khai ra cậu có biết. Ròng ra suốt một ngày trời, Dính bắt bọn giặc đi hết đồi này đến non kia mà không hề nói doanh trại cách mạng ở đâu. Loanh quanh lại về chỗ cũ và lúc này đây giặc đã biết mình bị lừa. Tiếng súng xả đạn vang lên liên hồi và cậu thiếu niên ấy đã hi sinh. Cậu hi sinh với tinh thần bất khuất, với trái tim hiên ngang và một hi vọng về chiến thắng cho cách mạng, cho Tổ quốc
Khi cái chết hóa niềm tin
Ngày hôm ấy, bọn giặc sau khi xả súng xong đã treo Vừ A Dính ở một gốc cây. Chúng đã mai phục ở đây trong nhiều ngày hòng mai phục quân ta đón xác cậu bé về. Trong suốt nhiều ngày mai phục, chứng kiến sự anh dũng của Vừ A Dính, đã có nhiều kẻ sợ hãi đến mức bỏ trốn khỏi hàng ngũ. Và sau nhiều ngày đón bắt không thành công, giặc Tây đã bỏ cuộc.
Vừ A Dính đã hi sinh, một sự hi sinh đầy dũng cảm. Đó không chỉ là một cậu bé đầy gan dạ mà còn một trái tim. Một trái tim của một người anh hùng trẻ tuổi luôn hết lòng cống hiến cho Tổ quốc Việt Nam thân yêu. Cậu bé Vừ A Dính đã không quản đến tính mạng để giữ vững liên lạc cho đồng đội. Hình ảnh một thiếu niên trong sáng với đôi mắt lấp lánh ánh sao, nụ cười tinh nghịch đã ghi dấu trong trái tim của những con người yêu lịch sử. Cậu bé ấy đã dũng cảm hoàn thành nhiệm vụ, đã quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Dù mai sau có ra sao, dù chẳng thể nhìn thấy ngày đất nước độc lập, thì cậu đã góp cho đất nước một tiếng nói, một hành trang dài trong hành trình tiến tới Việt Nam độc lập, hòa bình, tự do.
Dư âm để lại, ý chí anh hùng
Cái chết của Vừ A Dính đã để lại cho chúng ta bài học về tinh thần quả cảm, trái tim yêu nước của những con người chiến tranh. Họ đã ngã xuống để kháng chiến tiến lên, đã hiến thân để bảo vệ Đất nước. Sự hi sinh của cậu thiếu niên trẻ không làm cho ý chí nhân dân mất đi. Trái lại, khi chứng kiến tấm gương oanh liệt của Vừ A Dính, những người bị bắt cũng như những tên địch đã truyền nhau kể về một cậu bé anh hùng. Trong mỗi gian bếp lửa hồng nơi Tây Bắc hùng tráng, người ta truyền tai nhau về một anh hùng thiếu niên đã hi sinh oanh liệt. Sau này, thi thể cậu bé đã được đưa về và an táng tại Pú Nhung. Năm 1954, sau chiến thắng chấn động của Điện Biên Phủ, động đội cùng người dân đã lập hài cốt Vừ A Dính tại nghĩa trang huyện Tuần Giáo. Sự hi sinh của Vừ A Dính không chỉ còn lại sự hi sinh của một cá nhân. Đó là sự hi sinh của một niềm tin bất khuất, một trái tim anh hùng, một linh hồn trẻ thơ luôn tin rằng Đất nước Việt Nam sẽ độc lập, con dân đất Việt sẽ hạnh phúc.
Hi sinh quá khứ, xây đắp tương lai
Trong dòng thời gian lịch sử đã có rất nhiều dáng hình chiến sĩ đã ngã xuống. Đó không chỉ là những người trưởng thành mà còn có rất nhiều thiếu niên trẻ. Họ vì tình yêu với đất nước với dân tộc đã hi sinh cả cuộc đời. Họ đã giữ vững niềm tin tiến lên, đã hiến thân cho tương lai của thế hệ sau này. Là một người thế hệ trẻ được học hành và lớn lên trong nền hòa bình, tôi luôn tin rằng mỗi một sự cố gắng của chúng ta chính là tiếp nối tâm nguyện cho thế hệ trước. Tôi tin rằng khi chúng ta biết cố gắng học hỏi, biết mở rộng trái tim, biết nghĩ cho cộng đồng thì thế giới này sẽ ngày càng tốt đẹp hơn. Mong sao đất nước sẽ mãi hòa bình, trẻ em sẽ mãi được học hành đầy đủ để xây dựng nên xã hội tốt đẹp.
Hình ảnh về anh hùng Vừ A Dính
* NGUỒN TÀI LIỆU
Hình ảnh anh hùng Vừ A Dính: Báo Lâm Đồng



