VỪ A DÍNH – KHI TUỔI THƠ HÓA THÀNH HUYỀN THOẠI
Trong ký ức của mỗi người, tuổi thơ thường gắn với những điều thật đẹp: một mái nhà, một con đường quen thuộc, những người bạn, những buổi đến trường và những ước mơ đầu đời. Nhưng có một cậu bé đã không có một tuổi thơ bình thường như thế. Vừ A Dính đã lớn lên giữa chiến tranh và biến tuổi thơ của mình thành một câu chuyện về lòng dũng cảm.
Vừ A Dính sinh năm 1934 ở Pú Nhung, vùng đất Tây Bắc giàu truyền thống yêu nước. Khi thực dân Pháp mở rộng hoạt động quân sự tại khu vực này, cuộc sống của đồng bào bị đảo lộn. Những bản làng vốn yên bình trở thành nơi phải đối mặt với chiến tranh. Trong hoàn cảnh ấy, Vừ A Dính đã tham gia hoạt động cách mạng khi tuổi đời còn rất nhỏ.
Tôi nghĩ điều đặc biệt nhất ở Vừ A Dính không phải là việc anh đã làm những điều lớn lao khi còn nhỏ, mà là anh đã biết mình cần làm gì cho quê hương trong hoàn cảnh của mình.
Anh làm nhiệm vụ liên lạc, đưa thư, chuyển thông tin, giúp cán bộ cách mạng hoạt động. Những công việc ấy không có tiếng súng vang dội, nhưng lại đòi hỏi lòng can đảm và sự nhanh trí. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả một cơ sở cách mạng gặp nguy hiểm.
Rồi ngày định mệnh cũng đến. Vừ A Dính bị địch bắt. Một cậu bé đứng trước kẻ thù mạnh hơn mình rất nhiều. Nhưng điều khiến người đời nhớ đến anh không phải là sự yếu đuối của một đứa trẻ mà là sức mạnh tinh thần của một người chiến sĩ.
Anh không khai báo, không phản bội đồng đội và giữ vững lòng tin cho đến giây phút cuối cùng. Ngày 15 tháng 6 năm 1949, Vừ A Dính hy sinh. Anh mới chỉ ở tuổi thiếu niên.
Có lẽ khi đứng trước câu chuyện ấy, chúng ta không nên chỉ nói rằng Vừ A Dính “dũng cảm”. Tôi muốn gọi đó là sự trưởng thành trước tuổi của một thế hệ.
Chiến tranh đã lấy đi tuổi thơ của nhiều em nhỏ. Nhưng điều đáng khâm phục là trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, các em vẫn giữ được tình yêu quê hương, niềm tin và lòng nhân hậu. Vừ A Dính là một trong những biểu tượng đẹp nhất của thế hệ thiếu niên ấy.
Ngày nay, khi nhìn những học sinh mặc đồng phục đến trường, tôi càng thấy câu chuyện của Vừ A Dính có ý nghĩa. Chúng tôi được học tập trong hòa bình; được đọc sách, được vui chơi, được mơ về tương lai. Những điều ấy tưởng như bình thường nhưng thực ra là thành quả của rất nhiều thế hệ đã hy sinh.
Vì vậy, nhớ về Vừ A Dính không có nghĩa là chúng ta chỉ nhắc lại một câu chuyện đau thương. Nhớ về anh là để biết sống tốt hơn trong hòa bình. Nếu Vừ A Dính đã dùng tuổi thiếu niên của mình để bảo vệ quê hương thì chúng tôi hôm nay có thể dùng tuổi trẻ của mình để học tập, rèn luyện, sáng tạo và đóng góp cho cộng đồng.
Có những người không kịp sống một cuộc đời dài nhưng lại sống một cuộc đời có ý nghĩa. Vừ A Dính là một người như thế. Anh đã hóa tuổi thơ của mình thành huyền thoại, hóa sự hy sinh thành niềm tự hào và hóa cái tên của mình thành một ngọn lửa truyền lại cho thế hệ mai sau.
Trong “Thư viện ký ức – Câu chuyện thời hoa lửa”, câu chuyện về Vừ A Dính không chỉ kể về một người anh hùng đã hy sinh. Đó còn là câu chuyện nhắc chúng ta rằng: tuổi trẻ dù ở bất kỳ thời đại nào cũng cần một lý tưởng để hướng tới, một quê hương để yêu thương và một trách nhiệm để sống xứng đáng.



