Bài viết

VỪ A DÍNH – NGƯỜI LIÊN LẠC NHỎ TUỔI CỦA NÚI RỪNG TÂY BẮC

Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, vùng núi Tây Bắc là một địa bàn vô cùng hiểm trở. Núi cao, rừng sâu, những con đường mòn quanh co giữa đại ngàn vừa là nơi che chở cho cán bộ cách mạng, vừa là nơi thường xuyên bị đối phương kiểm soát. Giữa núi rừng ấy có một cậu bé người H’Mông tên là Vừ A Dính.

Điện Biên21/08/2026Đoàn Phường Phước Hội ((BT) Đoàn phường Phước Hội)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, vùng núi Tây Bắc là một địa bàn vô cùng hiểm trở. Núi cao, rừng sâu, những con đường mòn quanh co giữa đại ngàn vừa là nơi che chở cho cán bộ cách mạng, vừa là nơi thường xuyên bị đối phương kiểm soát.

Giữa núi rừng ấy có một cậu bé người H’Mông tên là Vừ A Dính.

Dính còn rất nhỏ, nhưng em đã sớm quen với cuộc sống gian khổ của núi rừng. Em thuộc từng con dốc, từng khe suối, từng lối mòn len giữa những vạt rừng. Với người lớn, một chuyến đi xuyên rừng có thể mất nhiều giờ, nhưng với Dính, những con đường ấy đã trở nên thân thuộc.

Công việc của Dính là làm liên lạc, đưa thư từ, chuyển lương thực và tiếp tế cho cán bộ cách mạng.

Công việc tưởng như đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm.

Mỗi lần nhận nhiệm vụ, Dính thường được dặn phải hết sức cẩn thận. Những mẩu giấy nhỏ có thể chứa thông tin quan trọng. Một gói lương thực nhỏ có thể là nguồn sống cho cán bộ đang hoạt động trong rừng.

Dính hiểu rằng nếu bị phát hiện, em có thể gặp nguy hiểm.

Nhưng em vẫn đi.

Có những ngày trời mưa, đường rừng trơn trượt. Có những đêm lạnh buốt, Dính phải men theo những lối nhỏ giữa rừng. Tiếng côn trùng, tiếng gió rừng và bóng tối bao phủ xung quanh. Em chỉ biết bước thật nhanh, bởi nhiệm vụ đang chờ phía trước.

Điều đáng quý nhất ở Dính không chỉ là sự gan dạ mà còn là lòng trung thành.

Em hiểu rằng những người cán bộ mà mình giúp đỡ đang chiến đấu vì quê hương. Vì vậy, dù còn nhỏ tuổi, Dính luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Năm 1949, Dính bị đối phương bắt.

Em bị tra khảo, tìm cách ép phải khai báo nơi cán bộ cách mạng đang hoạt động. Nhưng cậu bé 15 tuổi vẫn giữ im lặng.

Có lẽ trong những giờ phút ấy, Dính đã nhớ đến núi rừng quê hương, nhớ những con đường mình từng đi qua, nhớ những người cán bộ đã tin tưởng giao nhiệm vụ cho mình.

Em không nói.

Đối phương không thể lấy được từ em những thông tin chúng muốn biết.

Cuối cùng, Vừ A Dính hy sinh khi mới 15 tuổi.

Một cậu bé chưa kịp sống trọn tuổi thiếu niên đã ngã xuống giữa thời chiến tranh.

Nhưng tuổi trẻ của em không mất đi vô nghĩa.

Tên tuổi Vừ A Dính trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của thiếu nhi Việt Nam. Câu chuyện về người liên lạc nhỏ tuổi giữa núi rừng Tây Bắc nhắc nhở thế hệ sau rằng: tuổi tác không quyết định lòng can đảm; một trái tim yêu quê hương cũng có thể làm nên những điều lớn lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn