Bài viết

VŨ ĐÌNH THƯỚC – NGƯỜI CHỈ HUY KHÔNG LÙI BƯỚC GIỮA LỬA ĐẠN IA ĐRĂNG

Gần 30 năm trực tiếp cầm súng chiến đấu và chỉ huy gần 200 trận đánh, Đại tá Vũ Đình Thước đã đi qua nhiều chiến trường khốc liệt của Việt Nam và Đông Dương. Nhưng trong ký ức đồng đội, hình ảnh ông đặc biệt gắn với trận Ia Đrăng năm 1965 – nơi người đại đội trưởng luôn có mặt ở tuyến đầu, cùng chiến sĩ đối mặt với hiểm nguy và giữ vững ý chí chiến đấu cho đơn vị.

Hải Phòng21/08/2026Vi Thị Anh Lan (Đắk Sắk)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
VŨ ĐÌNH THƯỚC – NGƯỜI CHỈ HUY KHÔNG LÙI BƯỚC GIỮA LỬA ĐẠN IA ĐRĂNG

Có những người lính bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Có những người đi qua một vài trận đánh rồi trở về.

Nhưng cũng có những người dành gần như cả cuộc đời quân ngũ để đi qua những chiến trường khốc liệt nhất.

Đại tá Vũ Đình Thước là một người như thế.

Sinh năm 1936 tại thôn Kim Đôi, xã Cẩm Hoàng, huyện Cẩm Giàng, Hải Dương, ông nhập ngũ năm 1953. Từ một người lính, ông từng bước trưởng thành qua nhiều cương vị chỉ huy.

Trong 44 năm quân ngũ, gần 30 năm ông trực tiếp cầm súng chiến đấu và chỉ huy gần 200 trận đánh. Ông có mặt tại nhiều chiến trường, từ Thượng Lào, Điện Biên Phủ, Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng đến Tây Nguyên, Chiến dịch Hồ Chí Minh, chiến trường biên giới Tây Nam và nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Nhưng có một trận đánh mà mỗi khi nhắc đến Vũ Đình Thước, đồng đội vẫn nhớ như một dấu son đặc biệt.

Đó là trận Ia Đrăng ngày 15 tháng 11 năm 1965.

Khi ấy, ông là Đại đội trưởng Đại đội 3, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 66 trên chiến trường Tây Nguyên.

Đơn vị đang trên đường vận chuyển gạo trở về thì nhận lệnh chiến đấu.

Không có nhiều thời gian để chuẩn bị.

Những bao gạo được đặt lại bên đường.

Những người lính cầm súng.

Và Đại đội trưởng Vũ Đình Thước bước vào trận đánh cùng họ.

Địa hình hiểm trở, hỏa lực đối phương mạnh, tiếng súng và tiếng máy bay liên tục xé toạc không gian. Nhưng thay vì đứng ở phía sau, người đại đội trưởng luôn bám sát đội hình.

Ông cùng chiến sĩ tìm cách tiếp cận các cụm quân đối phương.

Khi phát hiện một cụm lính Mỹ, ông trực tiếp dẫn chiến sĩ B40 Vũ Hữu Thuần áp sát khoảng 20 mét và ra lệnh khai hỏa. Sau đó, các mũi chiến đấu tiếp tục tiến lên, từng bước đánh chiếm các vị trí quan trọng của đối phương.

Trận đánh càng lúc càng dữ dội.

Có người ngã xuống.

Có người bị thương.

Có những khoảnh khắc mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Chính trị viên Đại đội Phạm Văn Chẩn hy sinh.

Vũ Đình Thước vuốt mắt người đồng đội, đặt anh xuống rồi tiếp tục trở lại với trận địa.

Không phải vì ông không đau.

Mà bởi phía trước vẫn còn những người lính đang chờ mệnh lệnh.

Đến quá trưa ngày 15 tháng 11, trận đánh kết thúc. Đại đội 3 làm chủ trận địa. Theo các tư liệu được công bố, đơn vị đã tiêu diệt một đại đội và đánh thiệt hại nặng lực lượng Tiểu đoàn 1 của đối phương; bắn rơi 4 máy bay trực thăng. Riêng Vũ Đình Thước được ghi nhận diệt 7 lính Mỹ và được tặng Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất cùng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ.

Trận Ia Đrăng trở thành một dấu mốc quan trọng trên chiến trường Tây Nguyên, được các nguồn tư liệu quân sự Việt Nam mô tả là trận đánh Mỹ và thắng Mỹ đầu tiên của quân và dân ta ở Tây Nguyên.

Nhưng điều khiến câu chuyện về Vũ Đình Thước trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở những con số của một trận đánh.

Đó là hình ảnh người chỉ huy ở nơi nguy hiểm nhất.

Khi chiến sĩ tiến lên, ông tiến lên.

Khi trận địa rung chuyển, ông vẫn bám sát đơn vị.

Khi đồng đội hy sinh, ông tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Đó chính là cách một người chỉ huy tạo nên niềm tin giữa chiến trường.

Sau Ia Đrăng, con đường quân ngũ của Vũ Đình Thước vẫn tiếp tục. Ông tham gia nhiều chiến dịch lớn, đảm nhiệm nhiều cương vị chỉ huy và sau này giữ chức Sư đoàn trưởng Sư đoàn 10, Quân đoàn 3. Năm 1997, ông nghỉ hưu. Ông qua đời năm 2010.

Tám năm sau ngày ông qua đời, sự ghi nhận đặc biệt đã đến.

Ngày 26 tháng 4 năm 2018, Chủ tịch nước ký quyết định truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Đại tá Vũ Đình Thước vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong kháng chiến chống Mỹ.

Danh hiệu ấy đến khi người lính năm xưa đã không còn.

Nhưng câu chuyện của ông vẫn còn.

Còn trong ký ức của những người đồng đội.

Còn trong những địa danh từng ghi dấu bước chân người lính.

Còn trong những trận đánh mà thế hệ sau chỉ có thể hình dung qua những trang sử.

Và còn trong câu hỏi giản dị nhưng sâu sắc:

Điều gì khiến một con người có thể bước vào nơi khốc liệt nhất mà không lùi bước?

Có lẽ đó là tình đồng đội.

Là trách nhiệm của người chỉ huy.

Là lòng yêu nước.

Và là niềm tin rằng phía sau mình không chỉ có một đơn vị, mà còn có quê hương, gia đình và một đất nước đang chờ ngày hòa bình.

Hoa Lửa Vũ Đình Thước không chỉ kể về một người đã đi qua gần 200 trận đánh.

Đó là câu chuyện về một người lính luôn chọn đứng cùng đồng đội trong những giờ phút khó khăn nhất.

Một ngọn lửa không rực rỡ bởi lời nói.

Nó cháy trong hành động.

Cháy giữa chiến trường.

Và cháy mãi trong ký ức của những người từng chiến đấu bên ông.

Có những người lính trở về sau chiến tranh. Có những người nằm lại. Nhưng với những người đã sống trọn đời vì đồng đội và Tổ quốc, ngọn lửa họ để lại sẽ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn