Bài viết

VŨ HỒNG ĐỨC: NGƯỜI ANH HÙNG CỦA NHỮNG CUNG ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI VÀ LỬA ĐỎ THẤT SƠN

An Giang26/04/2026Trần Thị Ngọc Huyền (XÃ ĐOÀN ĐỊNH MỸ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

VŨ HỒNG ĐỨC: NGƯỜI ANH HÙNG CỦA NHỮNG CUNG ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI VÀ LỬA ĐỎ THẤT SƠN

Giữa vùng đất Thất Sơn huyền bí, nơi những ngọn núi đứng sừng sững như những chứng nhân lịch sử, cái tên Vũ Hồng Đức (Mười Đức) đã trở thành một phần di sản không thể tách rời của "thời hoa đỏ" An Giang. Viết về ông, không chỉ là viết về một người chỉ huy quân sự tài ba, mà là viết về một huyền thoại sống – người đã dùng cả cuộc đời để tạc nên dáng đứng cho quê hương vùng biên.

Những bước chân tiên phong trong bão táp 1945

Ngược dòng thời gian về những ngày tháng Tám lịch sử năm 1945, khi cả dân tộc sục sôi trong hào khí độc lập, Vũ Hồng Đức đã xuất hiện như một ngọn lửa tiên phong. Tại vùng đất Tri Tôn và Tịnh Biên đầy khắc nghiệt, ông là người trực tiếp lãnh đạo lực lượng tiếp quản chính quyền từ tay phát xít và phong kiến. Trong những ngày "đỏ lửa" ấy, hình ảnh người cán bộ trẻ Mười Đức với đôi mắt sáng rực và quyết tâm sắt đá đã trở thành điểm tựa tinh thần cho bà con các dân tộc Kinh - Khmer tại địa phương. Ông không chỉ đánh giặc bằng súng đạn, mà bằng cả sự thấu hiểu, đoàn kết các tầng lớp nhân dân, biến vùng đất biên viễn thành một pháo đài lòng dân vững chắc.

Người giữ lửa cho "Tuyến đường 1C" huyền thoại

Nếu cuộc đời của Vũ Hồng Đức là một cuốn tiểu thuyết, thì chương rực rỡ nhất chính là những năm tháng ông gắn bó với tuyến đường 1C – con đường máu và hoa, nơi vận chuyển vũ khí, lương thực từ miền Bắc vào miền Tây Nam Bộ. Dưới sự chỉ huy của ông, lực lượng thanh niên xung phong và quân đội đã biến những trảng sậy, đầm lầy và kênh rạch ở vùng biên giới An Giang thành những "con đường tàng hình". Giữa làn mưa bom bão đạn và sự càn quét khốc liệt của kẻ thù, Mười Đức vẫn bình thản giữa hiểm nguy, ông hiểu rằng, mỗi thùng đạn, mỗi bao gạo đi qua con đường này là thêm một niềm hy vọng cho ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Sự can trường của ông đã truyền lửa cho biết bao thế hệ chiến sĩ, biến nỗi sợ hãi thành hành động cách mạng cụ thể.

Bản lĩnh của một tâm hồn "thép"

Điều làm nên sức hấp dẫn của nhân vật Vũ Hồng Đức trong mắt các nhà báo chúng tôi không chỉ là những chiến công hiển hách, mà là đạo đức cách mạng thuần khiết. Sau chiến tranh, trở về với cuộc sống đời thường, ông vẫn giữ nguyên phong thái của một "anh Bộ đội Cụ Hồ": giản dị, liêm chính và luôn đau đáu với vận mệnh của quê hương. Ở An Giang, người ta nhắc về ông không chỉ như một vị tướng, một người anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, mà như một người cha, người chú mẫu mực. Những câu chuyện về ông tại vùng Bảy Núi luôn gắn liền với sự che chở, đùm bọc và tinh thần kiên trung bất khuất. Ông là hiện thân của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", những người đã đi qua thời hoa đỏ mà không hề vướng bụi trần danh lợi.

Ngọn đuốc không bao giờ tắt

Hôm nay, đứng trên đỉnh Núi Tô nhìn xuống những cánh đồng lúa xanh mướt của Tri Tôn, tôi chợt hiểu rằng, màu xanh của bình yên hôm nay được tưới bằng màu đỏ của máu và lòng quả cảm của những người như Vũ Hồng Đức. Nhắc về ông là để nhắc nhớ thế hệ trẻ rằng: An Giang không chỉ có danh lam thắng cảnh, mà còn có những "tượng đài sống" đã đi vào lịch sử như một lẽ tự nhiên. Anh hùng Vũ Hồng Đức người con của vùng đất Thất Sơn sẽ mãi là ngọn đuốc sáng, dẫn lối cho tinh thần yêu nước và khát vọng cốn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn