Vũ khí xuyên lục địa đầu tiên
“im hơi lặng tiếng
4 tháng sau khi quân Nhật tấn công Trân Châu Cảng, 16 chiếc máy bay cất cánh từ Hàng không mẫu hạm Hornet của Mỹ đã tiến hành một cuộc không kích táo bạo vào Tô-ki-ô. Tuy cuộc tấn công này gây ra thiệt hại không đáng kể nhưng nó đã thổi bùng lên hiệu ứng tâm lý. Với nỗi khát khao trả thù, các nhà hoạch định kế hoạch chiến tranh của Nhật đã tìm cách đánh vào lãnh thổ nước Mỹ. Sau hai năm tập trung chuẩn bị bí mật, người Nhật cho ra đời loại vũ khí xuyên lục địa đầu tiên để tấn công nước Mỹ vào năm 1944. Đó là những khinh khí cầu mang bom. Những khinh khí cầu này có đường kính 10m. Nhờ luồng phản lực cao nên chuyến hành trình vượt Thái Bình Dương của chúng chỉ mất khoảng 4 ngày.
Trong vài tháng, người Nhật đã thả hơn 600.000 vũ khí được gọi là “Fu-Go” này về phía nước Mỹ. Những quả khinh khí cầu rơi xuống các thành phố, cánh rừng và các trang trại trên khắp nước Mỹ. Mỗi khinh khí cầu có tải trọng 135kg, gồm các thiết bị định hướng, cơ cấu ngòi nổ, 3 quả bom cháy để gây hỏa hoạn và một quả bom nổ để gieo rắc nỗi hoảng loạn.
|
Khinh khí cầu “Fu-Go” mang bom của Nhật. |
Ước tính có khoảng 1000 khinh khí cầu đã rơi xuống nước Mỹ. Một số quả còn bay tới tận Mi-chi-gân. Một quả khinh khí cầu đã khiến 6 người đi pích-ních ở Ô-rê-gôn thiệt mạng. Một quả khác làm một nhà máy ở Han-phoóc, Oa-sinh-tơn nằm trong dự án chế tạo bom nguyên tử phải tạm thời đóng cửa.
Thiệt hại mà những khinh khí cầu gây ra tuy nhỏ nhưng mối nguy cơ hiện hữu. Phản ứng của Chính phủ Mỹ là phong tỏa mọi thông tin về những cuộc tấn công đó. Chính sách phòng vệ “im hơi lặng tiếng” này đã làm cho Bộ tư lệnh tối cao Nhật Bản tin rằng, kế hoạch đã thất bại và cho ngừng lại. Thực tế, nếu Nhật tiếp tục kế hoạch vào mùa xuân và mùa hè năm 1945, những khinh khí cầu có thể gây ra sự hỗn loạn ở các bang miền Tây nước Mỹ vào mùa cháy rừng.



