Vũ Khúc Lưng Trời: Những Cánh Én Bạc Và Bầu Trời Rực Lửa
"Chiếc MiG cất lên vút như mũi tên bạc / Xé toạc tầng mây, viết dáng hình Tổ quốc giữa lưng trời." Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, bầu trời miền Bắc không chỉ có tiếng còi báo động và những vệt pháo cao xạ đan lưới, mà còn là võ đài của những trận không chiến chấn động thế giới. Nơi đó, những chàng trai xuất thân từ đồng ruộng đã cầm lái những chiếc MiG, đối đầu với không lực Hoa Kỳ sừng sỏ trong một bản anh hùng ca giữa muôn trùng mây trắng.
Vũ Khúc Lưng Trời: Những Cánh Én Bạc Và Bầu Trời Rực Lửa
"Chiếc MiG cất lên vút như mũi tên bạc / Xé toạc tầng mây, viết dáng hình Tổ quốc giữa lưng trời."
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, bầu trời miền Bắc không chỉ có tiếng còi báo động và những vệt pháo cao xạ đan lưới, mà còn là võ đài của những trận không chiến chấn động thế giới. Nơi đó, những chàng trai xuất thân từ đồng ruộng đã cầm lái những chiếc MiG, đối đầu với không lực Hoa Kỳ sừng sỏ trong một bản anh hùng ca giữa muôn trùng mây trắng.
Lửa Khói Trên Chín Tầng Không Cuộc đối đầu trên không là một cuộc chiến không cân sức. Những chiếc F-4 Phantom, F-105 Thunderchief của Mỹ mang theo radar tối tân và kho tên lửa đồ sộ.
Lửa ở đây là những luồng hỏa tiễn xé rách không gian, là sức ép kinh hoàng của gia tốc (G-force) đè nặng lên lồng ngực người phi công mỗi lần bẻ lái gấp.
Lửa còn là giây phút chiếc MiG bị trúng đạn bốc cháy rực sáng như một ngọn đuốc giữa trời, và người phi công, khi đã cạn kiệt đạn, sẵn sàng biến chính con tàu của mình thành một quả tên lửa cuối cùng lao thẳng vào đội hình quân thù. Họ tan vào mây trời, để lại ngọn lửa oai hùng cháy mãi trong ký ức đồng đội.
Tiếng Ghi-ta Bên Đường Băng Và Những "Cánh Én" Mùa Xuân Khác với sự khốc liệt trên không trung, hình ảnh những người phi công Việt Nam dưới mặt đất lại mang một vẻ đẹp lãng mạn và bình dị đến vô ngần. Họ là những chàng trai mới mười tám, đôi mươi, mặc áo bay vải bạt, chân đi giày ghệt, ngồi chờ lệnh xuất kích (scramble) ngay dưới cánh máy bay.
Giữa những giờ phút căng thẳng chờ đợi tiếng pháo hiệu, bên mép đường băng dã chiến vẫn vang lên tiếng đàn ghi-ta bập bùng. Họ hát cho nhau nghe, viết những vần thơ lên cuốn sổ tay nhỏ cất gọn trong túi áo ngực.
Hoa của mặt trận này chính là những chiếc tiêm kích MiG-17, MiG-21 thân nhỏ nhắn, lấp lánh màu nhôm nhôm sáng bạc dưới ánh mặt trời. Nhìn từ xa, chúng lao đi thanh thoát và dũng mãnh như những cánh én bạc báo hiệu mùa xuân.
Và Hoa còn là nụ cười bồng bềnh mây trắng của người lính bay sau mỗi lần hạ cánh an toàn. Họ bước xuống từ buồng lái khét lẹt mùi thuốc súng, tháo chiếc mũ bay nặng trịch, vuốt vội mái tóc bết mồ hôi và vươn tay ngắt một nhành cỏ dại ven đường băng, mỉm cười nhẹ nhõm vì bầu trời quê hương vẫn xanh ngắt một màu.
Chất Thơ Trong Lửa Đạn Không Chiến
Sự đối lập giữa mặt đất và bầu trời, giữa chiến tranh và hòa bình được những "hiệp sĩ của bầu trời" khắc họa một cách toàn mỹ:
Lửa: Là tốc độ siêu thanh, là tiếng gầm thét của động cơ phản lực, là sự tàn khốc của những cuộc rượt đuổi sinh tử tính bằng phần trăm giây. Lửa tôi luyện nên những "Ách" (Ace - phi công bắn rơi từ 5 máy bay địch trở lên) huyền thoại từ những anh lính cày.
Hoa: Là tâm hồn bay bổng, yêu đời của những chàng trai gánh vác bầu trời. Chiếc máy bay của họ mang dáng dấp của loài chim én – loài chim không mang ý nghĩa của sự hủy diệt, mà là sứ giả của mùa xuân, của khát vọng hòa bình.
Họ cất cánh từ những đường băng đất nện loang lổ hố bom, vút lên bầu trời mang theo cả linh hồn của đất mẹ. Rất nhiều cánh én bạc đã bay đi không trở lại, nhưng vệt khói trắng mà các anh vẽ lên nền trời năm ấy đã trở thành một đài kỷ niệm vĩnh cửu, không bao giờ phai mờ trong lịch sử dân tộc.



