Vũ Minh Hùng
Đêm giao thừa trong doanh trại
Giao thừa năm ấy, đơn vị anh đóng sâu trong rừng biên giới. Không pháo hoa, không tiếng cười trẻ em, không mâm cỗ sum vầy. Chỉ có một nồi cháo gà do cả tiểu đội góp tiền mua. Mưa phùn lất phất ngoài trời.
Họ ngồi quây quần quanh bếp lửa nhỏ, mặc áo ấm cũ kỹ. Ai cũng kể chuyện nhà. Người thì nhớ vợ con, người thì nhớ mẹ già. Anh cầm điện thoại gọi về nhà. Giọng mẹ run run qua sóng: “Con ăn Tết vui vẻ nhé. Mẹ cầu mong con khỏe mạnh.” Anh cố kìm nước mắt: “Mẹ yên tâm, con đang vui lắm.”
Đồng đội hát những bài hát cách mạng, rồi chuyển sang những bài tình ca bolero. Tiếng hát trầm ấm vang giữa rừng sâu. Anh nhìn ngọn lửa, lòng dâng trào cảm xúc. Dù xa nhà hàng nghìn cây số, anh vẫn có một gia đình thứ hai – những người anh em đồng cam cộng khổ, cùng chia sẻ từng miếng cháo, từng điếu thuốc và từng nỗi nhớ nhà.
Đêm ấy, anh hiểu rằng Tết không phải ở nơi sang trọng, mà ở chỗ có những con người cùng nhau sưởi ấm tâm hồn.



