Vũ Ngọc Nhạ (30 /03/ 1928 – 7/08/2002)
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, giữa Sài Gòn hoa lệ pha lẫn khói súng, có một người đàn ông dáng thấp, khuân mặt hiền hậu luôn nở nụ cười nhe. Người ta quen gọi ông là Hai Long, Hai Nha, Hai Nhã. Ông là Vũ Ngọc Nhạ, điệp viên huyền thoại của tình báo chiến lược VN. Năm 1960, Sài Gòn vẫn mang vẻ ngoài lộng lẫy, nhưng bên trong lại là chiến trường 0 tiếng bom đạn. Giữa lòng địch, Vũ Ngọc Nhạ hóa thân thành 1 thân phận: - giáo dân chân chính, từng làm ăn kinh doanh và làm quan trọng làng được các anh em họ là Ngô Đình Cậy. [Thế đất?] Ông có 1 danh là "ông cố vấn". Ông được tặng cho danh hiệu "Hoàng Long", là con rồng thứ 5 trong gia đình (sau 4 anh em ruột: Diệm - Nhu - Thục - Cẩn). Nhờ vào vị trí này cũng như vai trò trước đó của bản thân, Vũ Ngọc Nhạ đã tạo được quan hệ với nhiều quan chức Sài Gòn, chức sắc Vatican và Công giáo Mỹ, từ đó thu thập được nhiều thông tin tình báo có giá trị. Vào cuối năm 1963, Vũ Ngọc Nhạ được Ngô Đình Nhu giao cho nhiệm vụ gặp mặt và vận động sự ủng hộ của chức sách Công giáo. Do đó, ông Nhu ở cùng anh em Diệm - Nhu trong cuộc đảo chính 1/11/1963, và theo là ông, nhờ đó mà ông thoát khỏi số phận bị giết chết như Diệm - Nhu.
"Hoa lửa" là sự hòa quyện đầy nghịch lý tượng trưng, chỉ Hoa là vẻ đẹp tinh tế, sự mềm mại của trữ tình, tế nhị, kín đáo, lửa là sự thiêu đốt của hiểm nguy, sự quyết liệt của chiến trường và lòng nhiệt huyết cháy bỏng lý tưởng. Vũ Ngọc Nhạ đã sống trọn vẹn khoảnh khắc giao thoa ấy. Ông ở cầm súng nơi đầu sóng ngọn gió, nhưng lại mang trên mình trách nhiệm nặng nề hơn cả tính mạng nào kẻ địch. Điều sống và hát ngay trong trung tâm này có ý nghĩa rất lớn đến cục diện, nơi chiến trường. Thành công của ông không từ may mắn mà tự bản lĩnh phi thường của trí tuệ sắc bén, kỉ luật thép và lòng kiên trung tuyệt đối. Khi ở là nói, cử chỉ, thậm chí là ánh mắt đều có thể bị đối phương nghi ngờ và phải trả cái giá của sai lầm không đơn giản chỉ là thất bại mà là sự hi sinh của cả 1 mạng lưới. Đó là "hoa lửa" của sự đơn độc - vẻ đẹp của lòng dũng cảm ẩn mình sau lớp vỏ bọc đời thường đơn sơ của ông. Kết thúc cuộc chiến, khi những "bông hoa lửa" ấy được công khai, công chúng mới hiểu được sự vĩ đại của những con người làm nên chiến thắng từ những nơi không ai ngờ tới. Thời "hoa lửa" của Vũ Ngọc Nhạ và những đồng đội, ông thực sự là minh chứng hùng hồn cho câu: "Chiến tranh không chỉ là sự đối đầu của lực mà còn là sự đối đầu của ý chí và trí tuệ". Câu chuyện của Vũ Ngọc Nhạ không chỉ là trang sử vẻ vang mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả và bản lĩnh phi thường của con người Việt Nam. Bố chúng em sẽ biến mỗi ngày đi học thành "trận chiến" đầy gian khổ xã hội liệu cho bản thân và đất nước.



