Khác

VŨ PHI TRỪ – NGƯỜI THUYỀN TRƯỞNG HQ-604 NẰM LẠI GIỮA BIỂN TRỜI GẠC MA

Có những con tàu rời bến trong một buổi chiều bình thường.

Lạng Sơn10/08/2026Xã Thàng Tín (Đoàn xã Thàng Tín)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA

VŨ PHI TRỪ – NGƯỜI THUYỀN TRƯỞNG HQ-604 NẰM LẠI GIỮA BIỂN TRỜI GẠC MA

Có những con tàu rời bến trong một buổi chiều bình thường.

Trên boong tàu là những người lính trẻ.

Trong hành trang của họ có quân phục, lương thực, dụng cụ lao động và những mệnh lệnh của Tổ quốc.

Không ai biết chuyến đi ấy sẽ trở thành chuyến đi cuối cùng của mình.

Đầu tháng 3 năm 1988, HQ-604 rời Cam Ranh hướng về Trường Sa.

Trên con tàu ấy có một người thuyền trưởng:

Vũ Phi Trừ.

Và cũng từ chuyến hải trình ấy, tên tuổi của ông đã gắn mãi với một trong những trận chiến bi tráng nhất của Hải quân nhân dân Việt Nam.


Chuyến tàu đi về phía Trường Sa

Ngày 11 tháng 3 năm 1988, HQ-604 rời cảng Cam Ranh.

Con tàu mang theo lực lượng công binh và cán bộ, chiến sĩ Hải quân thực hiện nhiệm vụ tại khu vực Gạc Ma – Cô Lin.

Thuyền trưởng Vũ Phi Trừ trực tiếp chỉ huy con tàu.

Phía trước là biển.

Sau lưng là đất liền.

Và ở giữa là một nhiệm vụ mà những người lính hiểu rõ hơn ai hết:

bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc.

Có lẽ khi rời bến, Vũ Phi Trừ cũng như những người lính khác đều nghĩ rằng rồi mình sẽ trở về.

Nhưng chiến tranh đôi khi bắt đầu từ những điều không ai dự đoán được.


Những ngày căng thẳng

Khu vực Gạc Ma – Cô Lin – Len Đao lúc ấy trở nên nóng bỏng.

Các lực lượng Hải quân Việt Nam được triển khai để xây dựng công trình và khẳng định sự hiện diện tại các điểm đảo, đá.

Trên biển, những con tàu phải hoạt động trong điều kiện căng thẳng.

Những người lính vừa thực hiện nhiệm vụ xây dựng, vừa phải sẵn sàng đối phó với tình huống bất trắc.

HQ-604 ở Gạc Ma.

HQ-505 ở Cô Lin.

HQ-605 hướng về Len Đao.

Ba con tàu.

Ba vị trí.

Một nhiệm vụ chung:

giữ biển đảo của Tổ quốc.


Buổi sáng 14 tháng 3

Sáng 14 tháng 3 năm 1988.

Biển Trường Sa bước vào một ngày không thể nào quên.

Tại Gạc Ma, những người lính Việt Nam thực hiện nhiệm vụ bảo vệ lá cờ Tổ quốc.

Trung úy Trần Văn Phương cùng đồng đội đứng quanh lá cờ.

Căng thẳng nhanh chóng chuyển thành đối đầu.

Và rồi tiếng súng vang lên.

HQ-604 trở thành mục tiêu tấn công.

Những người trên tàu bước vào trận chiến mà không còn đường lùi.


Người thuyền trưởng ở lại với con tàu

Vũ Phi Trừ là người chỉ huy con tàu.

Trong thời khắc sinh tử ấy, ông không rời khỏi vị trí của mình.

Một người thuyền trưởng phải ở lại với con tàu.

Ở lại với đồng đội.

Ở lại với nhiệm vụ.

HQ-604 bị bắn phá dữ dội.

Con tàu rung chuyển giữa biển.

Nhưng những người lính vẫn chiến đấu.

Họ tìm cách cứu đồng đội.

Họ tìm cách giữ con tàu.

Họ tìm cách hoàn thành nhiệm vụ đến giây phút cuối.


Con tàu chìm xuống

HQ-604 bị hư hỏng nặng và cuối cùng chìm xuống vùng biển Gạc Ma.

Cùng với con tàu, nhiều cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh.

Trong số đó có Thuyền trưởng Vũ Phi Trừ.

Một con tàu nằm lại dưới đáy biển.

Một người thuyền trưởng nằm lại cùng đồng đội.

Một chuyến hải trình không bao giờ có ngày trở về.

Nhưng câu chuyện về HQ-604 thì không chìm.

Nó ở lại với lịch sử.


Những người lính trên HQ-604

Khi nói về HQ-604, không thể chỉ nói về người thuyền trưởng.

Bởi trên con tàu ấy là cả một tập thể.

Những người lính công binh.

Những cán bộ Hải quân.

Những chiến sĩ trẻ.

Mỗi người có một quê hương.

Một gia đình.

Một cuộc đời đang ở phía trước.

Họ có thể là người con mà mẹ đang chờ.

Là người chồng mà vợ đang mong.

Là người anh mà những đứa em vẫn ngóng.

Nhưng biển Trường Sa đã giữ họ lại.


Một con tàu trở thành chứng nhân

HQ-604 không còn trên mặt biển.

Nhưng nếu một con tàu có thể kể chuyện, có lẽ nó sẽ kể về những người lính đã đứng trên boong tàu ngày hôm ấy.

Kể về những tiếng gọi đồng đội.

Kể về những phút cuối giữa khói lửa.

Kể về người thuyền trưởng không rời vị trí.

Và kể về lá cờ Tổ quốc giữa biển trời.

Con tàu đã chìm.

Nhưng ký ức về những người trên tàu không chìm.


Người thuyền trưởng trở thành người con của biển

Vũ Phi Trừ đã hy sinh.

Tên ông được nhắc đến cùng HQ-604 và trận chiến Gạc Ma.

Nhưng phía sau cái tên ấy là một con người bằng xương bằng thịt.

Một người con.

Một người chồng.

Một người cha.

Một người đồng đội.

Một người lính Hải quân.

Ông đã ra đi khi đất nước cần những người lính đứng ở nơi đầu sóng.

Và ông đã hoàn thành nhiệm vụ của mình bằng sự hy sinh.


Gạc Ma – ngày không thể quên

Ngày 14 tháng 3 năm 1988 đã trở thành một dấu mốc đau thương trong lịch sử bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam.

64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh.

Trong số những người nằm lại có Vũ Phi Trừ.

Có Trần Văn Phương.

Có nhiều người lính mà tên tuổi không phải ai cũng biết.

Nhưng họ đều có chung một điều:

đã đứng ở nơi Tổ quốc cần họ.


Lời cuối gửi người thuyền trưởng

Có những người lính hy sinh trên đất liền.

Có những người nằm lại giữa núi rừng.

Và có những người trở thành một phần của biển.

Vũ Phi Trừ là một trong những người như thế.

Ông ra đi cùng HQ-604.

Con tàu nằm lại dưới lòng biển Gạc Ma.

Nhưng tên tuổi người thuyền trưởng vẫn được nhắc lại qua nhiều thế hệ.

Mỗi khi một con tàu Hải quân Việt Nam vượt sóng ra Trường Sa, mỗi khi lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa biển khơi, ký ức về những người lính năm 1988 lại trở về.

Và người ta nhớ đến một người thuyền trưởng đã đi chuyến hải trình cuối cùng:

Vũ Phi Trừ.

Ông không trở về từ Gạc Ma.

Nhưng ông đã để lại một điều lớn hơn sự trở về của riêng mình:

ký ức về trách nhiệm của người lính trước chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

HQ-604 đã chìm.

Nhưng câu chuyện của những người trên con tàu ấy sẽ không bao giờ chìm theo biển.

Bởi có những con tàu nằm dưới đáy đại dương, nhưng tên tuổi của những người trên đó mãi mãi ở trên mặt biển của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn