Cựu chiến binh

VŨ THANH TÒNG – CUỘC ĐỜI VÀNG SON

An Giang16/12/2025Đoàn xã Phú Tân (Đoàn xã Phú Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

VŨ THANH TÒNG – CUỘC ĐỜI VÀNG SON

Lịch sử không chỉ được viết bằng trang sách, mà còn được lưu giữ trong ký ức của những người từng sống và chứng kiến . Thời gian có thể trôi qua, nhưng lời kể của những nhân chứng lịch sử sẽ góp phần làm nên bức tranh toàn cảnh của quá khứ . Và chú Vũ Thanh Tòng là một trong những nhân chứng trong quá khứ khốc liệt ấy.

Tôi rất vinh hạnh khi được ngồi nghe chú kể về những giai đoạn đã trải qua. Như một cuộn phim thu nhỏ khi chú kể mọi thứ như được hiện ra trước mắt. Chú sinh năm 1954, tham gia cách mạng năm 1969 lúc ấy tuổi đời chú rất trẻ . Chú bảo “ Thời đó cực khổ lắm con, chỉ ăn cháo để qua cơn đói, trên người chú chỉ có mỗi bộ quần áo ni lông dầu. Lúc chú học là đặc công nước, phải uống nước mắm để bớt lạnh”. Tôi lặng người đi vì khi nghe chú nói mọi thứ dù đã qua nhưng kí ức vẫn vẹn nguyên như thế. Năm 1973 chú về làm trinh sát vũ trang của tỉnh , rất nhiều trận đánh xảy ra nhưng để lại cho chú ấn tượng là trận đánh năm 1972 ở Khánh Bình, Huyện An Phú, và trận Pôn Pốt năm 1978 chú bị thương ở Đồn Đức, Lạc Quế, đường vào núi Tượng. Chú còn nhớ rất rõ tại căn cứ B3 ban đêm, từ 18h chiều quân địch cứ bắn pháo đến 21 giờ tối, lúc nào chú cùng đồng đội của chú cũng trong tư thế chiến đấu . Thật sự vẻ vang rất tự hào khi người ngồi trước mặt tôi là một nhân chứng lịch sử bước ra từ bom đạn. Chú nói “ Chú không nghĩ chú sẽ còn sống để quay về” . Bởi lẽ người lính khi ra đi không hẹn ngày quay trở về có những người nằm mãi trên vùng đất mẹ.

Sau đó năm 1979 chú trở về làm phục viên . và hiện tại chú có cuộc sống hạnh phúc bên vợ con mình trên quê hương, đất nước hòa bình và hòa bình ấy được làm nên từ các vị anh hùng trong đó có chú . Chú cho tôi xem những huy chương và giấy khen mà chú được nhận.

Xem đến đâu tôi chỉ biết cúi đấu kháng phục , những tấm giấy khen, huy chương được chú trân quý từng món một . Chú chỉ cho tôi “ Huy chương này là huy chương kháng chiến, huy chương này chú ra tận Hà Nội để nhận” Tôi chăm chú nghe chú nói , tôi được tận tay sờ vào những tấm huy chương như tôi được chạm vào những chiến công lịch sử , một thứ quý giá hơn cả vàng bạc đá quý.

Qua cuộc trò chuyện với chú tôi bồi hồi xúc động, biết ơn những vị anh hùng đã có công với cách mạng hơn bao giờ hết. Chú làm tôi nhớ đến câu nói của Trung úy Quách Minh Sơn trong phóng sự của đài VTV “ Hòa bình khó lắm, có được cố mà giữ lấy”. Thế hệ trẻ của chúng ta cần nối bước cha ông viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc, tiến bước đi lên dựng xây cho đất nước giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn