Người có công giúp đỡ cách mạng

Vũ Thị Chiêm

Ninh Bình16/04/2026Đoàn Thanh niên xã Giao Thuỷ (Đoàn Thanh niên xã Giao Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 5 năm 1974, giữa lúc chiến trường miền Nam vẫn còn rực lửa, cô gái trẻ Vũ Thị Chiêm xung phong nhập ngũ. Tạm gác lại mái nhà và những ước mơ tuổi đôi mươi, bà khoác lên mình màu áo lính, trở thành nhân viên thông tin hữu tuyến — công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng nơi tuyến lửa.Nhiệm vụ của bà là đi kéo và nối dây điện thoại dã chiến, đảm bảo mạch thông tin thông suốt cho các đơn vị, đặc biệt là các chiến sĩ công binh đang mở đường, rà phá bom mìn. Công việc ấy đòi hỏi sự nhanh nhẹn, gan dạ và cả sự tỉ mỉ. Giữa rừng sâu, bà cùng đồng đội mang cuộn dây nặng trên vai, lội suối, băng qua những triền dốc lổn nhổn đá tai mèo. Có những đoạn dây bị đứt do pháo kích, bà phải bò sát đất để tìm chỗ hỏng, nối lại từng mối giữa tiếng bom còn vọng xa.

Trong một lần đi dọc đường 9, qua bản Đông - Nam Lào, khi bà và một nữ chiến sĩ đang đi kiểm tra đường bà bất ngờ chạm trán một đàn khỉ dữ. Có lẽ vì bảo vệ lãnh địa, chúng lao xuống từ tán cây, gào thét và đuổi theo. Giữa rừng vắng, chỉ có tiếng lá khô xào xạc và tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực. Bà vừa chạy vừa giữ chặt cuộn dây trên vai. May mắn thay, sau một quãng đuổi gắt gao, đàn khỉ dừng lại.

Nguy hiểm hơn cả thú rừng là những bãi bom bi còn sót lại. Có những khu vực công binh chưa kịp rà phá hết, bà và đồng đội phải đi thật chậm, từng bước dò dẫm. Những quả bom bi nhỏ xíu, nằm lẫn trong lá mục, chỉ cần một sơ suất là có thể phát nổ. Có lần, khi cúi xuống nối dây, bà phát hiện ngay cạnh mình là một quả bom bi chưa nổ. Khoảnh khắc ấy, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Hai chị em lùi lại từng chút và chờ công binh xử lý. Sau này bà kể, điều đáng sợ nhất không phải tiếng nổ, mà là sự im lặng rợn người trước khi biết mình có an toàn hay không.

Ngày đất nước hòa bình, bà trở về với mái tóc đã sạm nắng và đôi bàn tay chai sần. Bà ít khi kể về những lần đối diện bom bi hay bị đàn khỉ rừng đuổi giữa đại ngàn. Nhưng trong ký ức của bà, quãng thời gian từ tháng 5 năm 1974 ấy là những tháng ngày tuổi trẻ can trường — nơi một cô gái nhỏ bé đã góp phần giữ vững sợi dây liên lạc giữa khói lửa chiến tranh.

Với bà, niềm tự hào không nằm ở những điều lớn lao, mà ở từng mét dây đã nối, từng lần vượt qua sợ hãi để hoàn thành nhiệm vụ. Và chính trong những bước chân lặng thầm ấy, hình ảnh người nữ chiến sĩ thông tin hiện lên giản dị mà kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn