Vũ Thị Nhâm – cô bé liên lạc mới tròn 13 tuổi của Tiểu đoàn 103
Trong bầu không khí sục sôi của những ngày đầu toàn quốc kháng chiến mùa đông năm 1946, giữa khói lửa mù mịt của Liên khu I, có một bóng hình nhỏ bé đã trở thành huyền thoại. Đó là Vũ Thị Nhâm – cô bé liên lạc mới tròn 13 tuổi của Tiểu đoàn 103. Mùa đông năm ấy, Hà Nội không chỉ có cái lạnh thấu xương mà còn nóng rực bởi tiếng súng, tiếng lựu đạn và những bức tường đục thông nhau chạy dọc các con phố cổ. Giữa những người lính Vệ quốc quân can trường, người ta thường thấy một cô bé có dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như con sóc, thoắt ẩn thoắt hiện qua các kẽ tường. Đó là Nhâm.
Nhâm còn nhỏ lắm, cái tuổi lẽ ra phải đang nũng nịu bên cha mẹ, nhưng em đã chọn đứng vào hàng ngũ quân đội, làm nhiệm vụ liên lạc và tiếp tế cho bộ đội tại các chốt chiến đấu ác liệt nhất.Trận đánh định mệnh tại phố Hàng Thiếc diễn ra vào một ngày khói lửa lấp kín cả bầu trời. Quân Pháp tập trung hỏa lực cực mạnh, từ xe tăng đến đại bác hòng đè bẹp sức kháng cự của ta tại khu phố cổ. Đơn vị của Nhâm bị vây ép, đạn dược vơi dần, tình thế vô cùng nguy cấp.
Không một chút do dự, Nhâm nhận nhiệm vụ tiếp tế lựu đạn và đạn dược cho các chiến sĩ đang giữ chốt. Em không chạy dưới đường vì hỏa lực địch quá dày, mà thoăn thoắt leo lên các mái nhà, luồn lách qua những đống gạch đổ nát. Mỗi chuyến đi của em là một lần đối mặt với tử thần, nhưng Nhâm chỉ nghĩ đến việc đồng đội đang chờ đạn để đánh lui quân thù.
Trong một khoảnh khắc nguy hiểm, khi em đang cố gắng quan sát vị trí của địch để báo lại cho chỉ huy, một luồng đạn bắn tỉa của kẻ thù đã trúng vào người chiến sĩ nhỏ. Nhâm ngã xuống trên mái nhà của khu phố cổ Hà Nội. Khi đồng đội tìm thấy em, đôi tay nhỏ bé ấy vẫn còn vương màu khói súng và bụi gạch của những bức tường Thủ đô. Vũ Thị Nhâm đã hy sinh khi mới 13 tuổi, máu của em đã hòa vào lòng đất mẹ Hà Nội, viết nên một trang sử vàng cho lực lượng "Vệ út". Sự hy sinh của em không phải là một dấu chấm hết, mà là ngọn lửa thổi bùng lên ý chí chiến đấu cho toàn tiểu đoàn. Hình ảnh cô bé liên lạc quả cảm ấy mãi mãi là minh chứng cho câu thề của người dân Hà Nội năm ấy: "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh".



