Vũ Thị Nhâm – cô y tá từ Hà Nội vào chiến trường
Vũ Thị Nhâm mới 22 tuổi khi tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Từ một cô gái Hà Nội, bà khoác lên mình bộ quân phục và trở thành y tá.
Bức ảnh bà mặc bộ quân phục đầu tiên trước khi ra chiến trường vẫn còn được lưu lại.
Có lẽ lúc ấy bà chưa thể hình dung những gì đang chờ phía trước.
Những ngày đầu chiến trường có thể khiến một cô gái trẻ choáng ngợp.
Thương binh đến liên tục.
Có những người bị thương rất nặng.
Không đủ thuốc.
Không đủ dụng cụ.
Những người y tá phải làm nhiều việc vượt quá những gì họ từng học.
Sau này bà kể rằng khi thương binh về quá nhiều, họ phải làm những công việc gần như của một bác sĩ thực thụ.
Đó là lúc chiến tranh buộc con người phải trưởng thành rất nhanh.
Một cô gái 22 tuổi có thể chỉ vừa rời ghế nhà trường.
Nhưng chiến trường không cho phép cô giữ mãi sự non nớt.
Cô phải biết cách chăm sóc người bị thương.
Phải biết xử lý những tình huống khẩn cấp.
Phải biết giữ bình tĩnh khi trước mắt là máu và thương tích.
Và quan trọng nhất, phải biết vượt qua nỗi sợ của chính mình.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, những người phụ nữ ấy thường không nói nhiều về bản thân.
Họ nói về đồng đội.
Về thương binh.
Về những ngày chiến đấu.
Có lẽ bởi trong ký ức của họ, điều quan trọng không phải là “tôi đã làm gì”.
Mà là:
“Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua những ngày ấy như thế nào.”



