Bài viết

Vũ Thị Nhận – Người Mẹ Lặng Thầm Góp Nỗi Đau Cho Tổ Quốc

Gia Lai14/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nhận sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa. Tuổi thơ mẹ gắn với cảnh nghèo đói, lầm than, nơi người dân phải chịu cảnh áp bức, bóc lột. Chính trong hoàn cảnh ấy, lòng yêu nước trong mẹ sớm được hun đúc, trở thành ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ. Bước vào những năm đầu thập kỷ 60, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra ngày càng ác liệt, cả nước sục sôi khí thế “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, mẹ Nhận không khỏi trăn trở. Đêm đêm, mẹ nhớ lại những năm tháng quê hương từng chìm trong khủng bố, đói nghèo; rồi nghĩ đến miền Nam ruột thịt đang hứng chịu bom đạn chiến tranh. Trong tâm trí người mẹ, đất nước như một mái nhà bị chia cắt, nỗi đau ấy khiến mẹ không phút nào yên lòng. Không có nhiều chữ nghĩa để giãi bày, mẹ gửi gắm tất cả vào lời dạy con. Trong từng bữa cơm, mẹ nhắn nhủ: sống không chỉ cho riêng mình, mà phải biết sống vì gia đình, vì làng xóm, rộng hơn là vì Tổ quốc. Mẹ thường nhắc lại đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “bầu ơi thương lấy bí cùng”, khơi dậy trong các con ý thức trách nhiệm với đất nước. Với mẹ, được sống trong hòa bình hôm nay là nhờ máu xương của bao thế hệ cha anh, vì vậy lớp trẻ phải biết tiếp nối truyền thống ấy. Thấm nhuần lời mẹ dạy và tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ba người con trai của mẹ lần lượt lên đường nhập ngũ trong năm 1965: Đặng Xuân Khanh, Đặng Xuân Hạnh và Đặng Xuân Đức. Mỗi lần tiễn con, mẹ đều nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng, nhưng lời dặn vẫn đầy kiên cường: “Đi chiến đấu phải sống xứng đáng, vì nước, vì dân. Sống sao cho trọn nghĩa, trọn tình.” Từ ngày các con ra trận, nỗi nhớ thương luôn đè nặng trong lòng mẹ. Mẹ thường hình dung dáng hình các con trong màu áo lính, vừa tự hào, vừa lo lắng. Nhưng thay vì chìm trong đau khổ, mẹ lại chọn cách sống có ích hơn: tham gia công tác phụ nữ, trở thành “Hội mẹ chiến sĩ”, đến thăm hỏi, động viên các gia đình có con ngoài mặt trận, góp gạo, gửi áo ra chiến trường. Trong lao động sản xuất, mẹ luôn là người gương mẫu, tích cực xây dựng hợp tác xã, góp phần nuôi dưỡng hậu phương vững chắc cho tiền tuyến. Tin thắng trận từ miền Nam dồn dập báo về khiến mẹ thêm niềm tin và hy vọng. Mẹ luôn mong ngày đất nước thống nhất để gia đình được đoàn tụ, để những hy sinh, mất mát có thể được bù đắp bằng hòa bình và hạnh phúc. Nhưng rồi ngày đất nước thống nhất cũng là ngày ba người con của mẹ lần lượt ngã xuống nơi chiến trường, hiến dâng trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Nỗi đau ấy là nỗi đau không gì có thể đo đếm. Người mẹ từng tiễn con đi trong nước mắt, giờ lặng lẽ đón nhận sự thật mất mát trong lặng im và kiên cường. Dẫu vậy, mẹ không gục ngã. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục lao động, tiếp tục gìn giữ niềm tin vào cách mạng và tương lai đất nước. Nỗi đau riêng hòa vào niềm vui chung của dân tộc, mẹ trở thành biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, của tình yêu nước sâu sắc và bền bỉ. Cuộc đời mẹ Vũ Thị Nhận là một bản anh hùng ca không lời. Một người mẹ đã hiến dâng những người con thân yêu nhất cho Tổ quốc, để góp phần làm nên độc lập, tự do hôm nay. Hình ảnh mẹ sẽ còn mãi là ngọn lửa ấm trong ký ức nhân dân, là tấm gương sáng cho các thế hệ mai sau noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn