Vũ Thị Phin – Người mẹ Việt Nam anh hùng của quê hương Kim Sơn
Nhắc đến vùng đất Kim Sơn (Kiến An – Hải Phòng), không ai có thể quên sự kiện lịch sử “Tiếng trống Kim Sơn” – tiếng trống thúc giục nhân dân đứng lên kháng Nhật cứu nước, giành giật từng tấc đất quê hương. Từ mảnh đất giàu truyền thống cách mạng ấy, không chỉ sinh ra những người chiến sĩ kiên cường mà còn nuôi dưỡng những người mẹ, người vợ anh hùng – những con người thầm lặng hiến dâng cả cuộc đời cho Tổ quốc. Mẹ Vũ Thị Phin là một trong những tấm gương tiêu biểu như thế.
Sinh ra và lớn lên trên quê hương cách mạng, mẹ Vũ Thị Phin sớm thấm thía nỗi đau của kiếp người nô lệ. Mẹ hiểu rằng con đường cách mạng là gian khổ, thậm chí là hy sinh, nhưng cũng là con đường duy nhất để giành lại tự do cho quê hương. Không thể trực tiếp cầm súng ra trận, mẹ lặng lẽ động viên chồng mình là ông Phạm Văn Thơm tham gia du kích từ những ngày đầu kháng chiến.
Trong những năm chống Nhật rồi chống Pháp, ông Thơm cùng lực lượng du kích kiên cường bám đất, bám dân, chiến đấu bảo vệ quê hương. Mỗi khi nghe tiếng súng vang lên, mẹ vừa lo lắng cho chồng, vừa tin tưởng vào thắng lợi của cách mạng. Chính sự động viên thầm lặng của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh để ông Thơm yên tâm chiến đấu. Nhưng trong một trận chống càn ác liệt, ông cùng nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh, để lại mẹ với người con thơ dại.
Nỗi đau mất chồng tưởng như không gì bù đắp được, nhưng mẹ Phin vẫn nén lại để tiếp tục sống, nuôi con và giữ gìn gia đình. Một mình gánh vác mọi việc, mẹ tần tảo nuôi con khôn lớn trong cảnh thiếu thốn, gian khổ. Anh Phạm Hữu Phên lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ và bà con làng xóm, mang theo truyền thống cách mạng của quê hương.
Hòa bình lập lại, cuộc sống dần ổn định, mẹ vẫn luôn nhắc con về truyền thống đấu tranh kiên cường của quê hương và những hy sinh của cha anh. Khi đất nước bước vào thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc lại vang lên. Không chút đắn đo, mẹ động viên con trai duy nhất của mình lên đường nhập ngũ: “Con lớn rồi, phải tiếp bước cha anh cầm súng đánh giặc cứu nước.”
Ngày anh Phên chuẩn bị lên đường cũng là ngày gia đình tràn đầy cảm xúc. Dù thương con, mẹ vẫn nén lòng tiễn con ra trận với niềm tin vào ngày chiến thắng. Anh ra đi, mang theo lời dặn của mẹ và tình yêu quê hương sâu nặng. Nhưng rồi chiến tranh khốc liệt đã khiến mẹ phải nhận tin đau đớn: người con trai yêu quý đã anh dũng hy sinh. Lá thư cuối cùng anh gửi về trở thành kỷ vật thiêng liêng, gắn bó với mẹ trong suốt quãng đời còn lại.
Nỗi đau mất chồng, mất con khiến cuộc đời mẹ như sụp đổ. Nhưng thay vì gục ngã, mẹ lại tiếp tục sống mạnh mẽ hơn, trở thành chỗ dựa cho con dâu – chị Vũ Thị Chiên. Mẹ vừa lao động, vừa động viên con dâu tham gia công tác xã hội, chăm lo gia đình. Thấu hiểu hoàn cảnh của con dâu, mẹ không giữ chị ở lại trong nỗi buồn góa phụ, mà khuyên chị đi tìm hạnh phúc mới để xây dựng cuộc sống riêng.
Sống nhân hậu, bao dung và giàu tình nghĩa, mẹ Vũ Thị Phin được bà con làng xóm hết mực kính trọng. Cuộc đời mẹ là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, của tình yêu quê hương đất nước sâu sắc, và của đức hi sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.
Với những đóng góp và mất mát to lớn ấy, mẹ Vũ Thị Phin xứng đáng được Nhà nước tôn vinh danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – một biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và đức hi sinh cao cả.



