Anh hùng Lực lượng vũ trang

Vũ Trung Thướng: Người giữ cửa ngõ Thành cổ Quảng Trị

Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Quảng Trị22/08/2026xã Gia Phúc (Xã Gia Phúc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Giữa mưa bom, bão đạn ấy, có một người chỉ huy đã cùng đồng đội bám trụ từng tấc đất ở cửa ngõ Thành cổ – đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Vũ Trung Thướng.

Vũ Trung Thướng (sinh năm 1944), quê ở Mỹ Đức, Hà Nội. Trong chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, ông là Chính trị viên Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 48.

Khi ấy, ngã ba Long Hưng là vị trí đặc biệt quan trọng. Đây được xem là cửa ngõ phía nam bảo vệ vòng ngoài Thành cổ Quảng Trị. Nếu phòng tuyến này bị chọc thủng, đối phương có thể tiến sâu vào khu vực Thành cổ.

Những ngày tháng 7/1972, bom đạn dội xuống Long Hưng dữ dội.

Hầm hào bị san phẳng.

Công sự liên tục bị phá hủy.

Nhiều chiến sĩ hy sinh hoặc bị thương.

Ngày 12/7/1972, sau những đợt tiến công và pháo kích liên tiếp, Đại đội 5 chỉ còn khoảng 57 tay súng nhưng vẫn phải đối mặt với các đợt tấn công dữ dội.

Trong hoàn cảnh ấy, Vũ Trung Thướng vừa làm công tác chính trị, động viên bộ đội, vừa trực tiếp cầm súng chiến đấu.

Ông cùng đồng đội chia lực lượng thành nhiều mũi, kiên quyết giữ trận địa.

Ban ngày chống pháo kích.

Ban đêm củng cố công sự.

Địch tiến lên thì đánh trả.

Công sự bị phá thì đào lại.

Mỗi mét đất đều được giữ bằng ý chí và sự hy sinh.

Theo các tư liệu về chiến trường Quảng Trị, trong suốt thời gian chỉ huy đại đội phòng ngự tại Long Hưng, Vũ Trung Thướng đã cùng đơn vị lập nhiều chiến công xuất sắc, góp phần ngăn chặn các mũi tiến công từ vòng ngoài vào Thành cổ.

Chính sự kiên cường của những người lính tại Long Hưng đã góp phần giúp lực lượng bên trong Thành cổ tiếp tục chiến đấu suốt mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, Vũ Trung Thướng được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Câu chuyện của Vũ Trung Thướng không phải là câu chuyện về một trận đánh chớp nhoáng.

Đó là câu chuyện của sự bền bỉ.

Giữ một trận địa trong vài giờ đã khó.

Giữ nó suốt nhiều ngày dưới bom đạn còn khó hơn rất nhiều.

Người anh hùng không phải lúc nào cũng là người xông lên phía trước nhanh nhất. Đôi khi, đó là người kiên trì đứng vững ở vị trí của mình lâu nhất.

Ở Long Hưng năm ấy, những người lính không chiến đấu vì một danh hiệu.

Họ chiến đấu vì phía sau họ là Thành cổ Quảng Trị, là đồng đội, là Tổ quốc.

Có những chiến thắng được tạo nên từ những bước tiến. Nhưng cũng có những chiến thắng được tạo nên bởi những con người quyết không lùi một bước.

Và Vũ Trung Thướng là một trong những người như thế.

Giữa mùa hè đỏ lửa Quảng Trị, ông và đồng đội đã biến lòng dũng cảm thành một bức tường thép, giữ vững cửa ngõ Thành cổ để viết nên một trong những trang sử hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn