Bài viết

Vũ Văn Bình (1959)

Khi biên cương vẫy gọi, chàng thanh niên Vũ Văn Bình (sinh năm 1959) đã hăng hái lên đường tòng quân vào năm 1979, đúng vào thời khắc cả nước sục sôi hướng về biên giới phía Bắc. Trở thành người chiến sĩ với quân hàm H1, ông được biên chế vào Đại đội 24, Trung đoàn 753, Sư đoàn 345, đóng quân tại mảnh đất Lào Cai thiêng liêng và vô cùng ác liệt. Bốn năm ròng rã (1979-1983) bám trụ nơi phên dậu Tổ quốc, thanh xuân của ông là những chuỗi ngày trui rèn ý chí giữa đỉnh núi mây mù, sương lạnh thấu xương. Nơi tuyến đầu khói lửa, người chiến sĩ kiên trung ấy đã cùng đồng đội chắc tay súng, bám trụ từng tấc đất, từng mỏm đá tiền tiêu, đánh trả những đợt tấn công của kẻ thù. Những đêm tuần tra không mỏi mệt không làm sờn lòng người lính bảo vệ biên cương. Đóa "hoa lửa" của Vũ Văn Bình bừng sáng vẻ đẹp mộc mạc, can trường, tạc vào vách núi oai hùng bức tượng đài bất khuất về lòng dũng cảm, quyết tử để giữ vững bình yên cho quê hương.

Phú Thọ04/08/2026Đoàn xã Võ Miếu (Đoàn xã Võ Miếu)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi biên cương vẫy gọi, chàng thanh niên Vũ Văn Bình (sinh năm 1959) đã hăng hái lên đường tòng quân vào năm 1979, đúng vào thời khắc cả nước sục sôi hướng về biên giới phía Bắc. Trở thành người chiến sĩ với quân hàm H1, ông được biên chế vào Đại đội 24, Trung đoàn 753, Sư đoàn 345, đóng quân tại mảnh đất Lào Cai thiêng liêng và vô cùng ác liệt. Bốn năm ròng rã (1979-1983) bám trụ nơi phên dậu Tổ quốc, thanh xuân của ông là những chuỗi ngày trui rèn ý chí giữa đỉnh núi mây mù, sương lạnh thấu xương. Nơi tuyến đầu khói lửa, người chiến sĩ kiên trung ấy đã cùng đồng đội chắc tay súng, bám trụ từng tấc đất, từng mỏm đá tiền tiêu, đánh trả những đợt tấn công của kẻ thù. Những đêm tuần tra không mỏi mệt không làm sờn lòng người lính bảo vệ biên cương. Đóa "hoa lửa" của Vũ Văn Bình bừng sáng vẻ đẹp mộc mạc, can trường, tạc vào vách núi oai hùng bức tượng đài bất khuất về lòng dũng cảm, quyết tử để giữ vững bình yên cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn