vũ văn bình
4. Bữa cơm tất niên dưới hầm Đêm giao thừa năm 1972, bom B-52 dội như trút. Chúng tôi chui sâu trong hầm trú bom ẩm mốc. Mỗi người góp một ít: nắm xôi lạc, miếng thịt gà khô, vài quả ớt rừng. Không ai nói nhiều. Chúng tôi ngồi vòng tròn, nhai chậm rãi dưới ánh đèn dầu leo lét. Tiếng bom nổ vang trời, đất rung chuyển, bụi rơi lả tả. Anh chính trị viên khẽ nói: “Ăn đi các đồng chí, ăn cho ấm bụng. Năm nay thắng lớn.” Nước mắt tôi lăn dài. Đó là bữa cơm tất niên ấm áp và thiêng liêng nhất đời tôi, dù chỉ có mỗi nắm xôi và tình đồng đội.



