Vũ Văn Hiếu: Biểu tượng vĩ đại của tình đồng chí "Sống vì Đảng, chết không rời Đảng" (1907 - 1943)
Lịch sử nhà tù Côn Đảo – "địa ngục trần gian" của thực dân Pháp – đã chứng kiến muôn vàn sự hy sinh lẫm liệt, nhưng câu chuyện về đồng chí Vũ Văn Hiếu (quê ở Hải Hậu, Nam Định) lại mang một vẻ đẹp bi tráng và xúc động đến nhói lòng. Ông là Bí thư Đặc khu ủy đầu tiên của Khu mỏ Hòn Gai, một người chiến sĩ dạn dày sương gió, từng hai lần bị đày ra Côn Đảo.
Lần thứ hai bị đày ra Côn Đảo (năm 1940), Vũ Văn Hiếu bị giam cùng buồng với đồng chí Lê Duẩn (sau này là Tổng Bí thư). Chế độ lao tù khắc nghiệt, những đòn roi tra tấn tàn bạo cùng sự thiếu thốn thuốc men đã khiến Vũ Văn Hiếu mắc bệnh lao phổi giai đoạn cuối. Cơ thể ông gầy gò, suy kiệt, liên tục ho ra máu. Trong những ngày mùa đông giá rét của biển đảo, những người tù chính trị chỉ có độc một bộ quần áo đứt cúc, mỏng manh đến xót xa.
Biết mình không thể qua khỏi, trong một đêm giá lạnh đầu năm 1943, Vũ Văn Hiếu đã dùng chút hơi sức tàn cuối cùng, cởi chiếc áo tù duy nhất đang mặc trên người, ân cần khoác lên vai đồng chí Lê Duẩn. Trước sự nghẹn ngào từ chối của người đồng đội, ông đã thì thào lời trăng trối mang sức nặng của cả một lý tưởng: "Tôi sắp chết rồi, đồng chí mặc chiếc áo này vào để sống mà làm việc cho Đảng". Sau hành động nhường áo thấm đẫm tình đồng chí ấy, Vũ Văn Hiếu trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 36. Lời di huấn "Sống vì Đảng, chết không rời Đảng" và chiếc áo hơi ấm cuối cùng của ông đã trở thành một tượng đài vô giá về đức hy sinh quên mình của người cộng sản.



