VŨ VĂN HIẾU
Trong những chặng đường gian khổ của lịch sử cách mạng Việt Nam, ngục tù của thực dân Pháp đã trở thành nơi thử thách rực lửa đối với lòng trung thành của người cộng sản. Một trong những biểu tượng kiêu hãnh, ngời sáng đức hy sinh và tình đồng đội sâu sắc nhất chính là Anh hùng, Liệt sĩ Vũ Văn Hiếu.
Sinh năm 1907 tại Hải Hậu, Nam Định, Vũ Văn Hiếu sớm dấn thân vào phong trào công nhân và được kết nạp vào Đông Dương Cộng sản Đảng năm 1929. Với tư duy tổ chức xuất sắc, ông trở thành Bí thư đầu tiên của Đặc khu ủy Khu mỏ Quảng Ninh. Dưới sự dẫn dắt của ông, phong trào đấu tranh của thợ mỏ đã bùng cháy mạnh mẽ, làm rung chuyển hệ thống khai thác của thực dân Pháp. Chính vì sự nguy hiểm ấy, ông bị địch bắt, tra tấn dã man và đày ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo.
Giữa chốn lao tù khắc nghiệt, dù cơ thể bị tàn phá nặng nề bởi đòn thù và bệnh tật, Vũ Văn Hiếu vẫn luôn giữ vững khí tiết, nhường cơm xẻ áo, tổ chức các lớp học chính trị ngay trong hầm tối để tiếp thêm ý chí cho các chiến sĩ cách mạng.
Đầu năm 1943, khi nhận thấy sức lực của mình đã cạn kiệt trước giờ phút vĩnh biệt đồng đội, ông đã thực hiện một hành động đi vào huyền thoại sử sách. Cởi chiếc áo duy nhất đang mặc trên người trao cho người đồng chí đồng cam cộng khổ của mình là đồng chí Lê Duẩn (sau này là Tổng Bí thư Đảng ta), ông đã thều thào để lại lời dặn dò bất hủ trước khi trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 36:
“Mình sắp chết rồi, không cần áo nữa. Đồng chí hãy mặc lấy chiếc áo này để sống mà tiếp tục chiến đấu cho Đảng, cho cách mạng...”.
Hành động cao đẹp ấy đã trở thành một bài học vĩ đại về tình đồng chí, lòng vị tha vô bờ bến của người chiến sĩ cộng sản. Đối với tuổi trẻ xã nhà hôm nay, cuộc đời trọn vẹn hiến dâng và tấm áo trao lại của Anh hùng Vũ Văn Hiếu là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng trung thành sắt son và trách nhiệm đối với đất nước. Đoàn viên, thanh niên hôm nay nguyện nối tiếp ngọn lửa kiên trung ấy, biến lòng khâm phục thành những hành động thực tế để quyết tâm học tập, cống hiến dựng xây quê hương ngày càng văn minh, giàu đẹp.



