VŨ VĂN HỜI – HAI MƯƠI BA NĂM TUỔI VÀ MỘT LẦN LÊN ĐƯỜNG
VŨ VĂN HỜI – HAI MƯƠI BA NĂM TUỔI VÀ MỘT LẦN LÊN ĐƯỜNG
Vũ Văn Hời sinh năm 1940.
Năm 1961, ông nhập ngũ.
Đó là một thời kỳ mà những người trẻ Việt Nam bước vào quân đội với một tâm thế rất khác ngày nay.
Quê hương còn nghèo.
Cuộc sống còn nhiều thiếu thốn.
Nhưng trong lòng người trẻ luôn có một niềm tin mãnh liệt rằng mình phải làm điều gì đó cho đất nước.
Hời lên đường khi mới ngoài hai mươi.
Tuổi ấy, con người ta còn trẻ đến mức chưa kịp hiểu hết cuộc đời.
Nhưng chiến tranh buộc người ta trưởng thành rất nhanh.
Ba chữ “người lính” nghe giản dị.
Nhưng phía sau đó là những tháng ngày xa gia đình, là kỷ luật, gian khổ, là những đêm dài và những nỗi nhớ không thể nói hết.
Đến năm 1984, ông xuất ngũ.
Hai mươi ba năm.
Hai mươi ba năm – gần bằng cả tuổi trẻ của một con người.
Có thể nói, Hời đã dành phần lớn tuổi thanh xuân của mình cho quân ngũ.
Khi trở về, ông không còn là chàng trai năm nào.
Những năm tháng đã đi qua cùng ông.
Nếu có ai hỏi ông về tuổi trẻ, có lẽ câu trả lời không cần nhiều lời.
Tuổi trẻ của ông là những năm trong màu áo lính.
Là những người đồng đội.
Là những con đường đã đi.
Là những lần nhớ quê.
Và là một điều rất giản dị:
đã sống hết mình với thời đại mình sinh ra.



