Vũ Xuân Thiều
Gia Bảo
Tấm gương hy sinh anh dũng của liệt sĩ - phi công Vũ Xuân Thiều trong chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không" mùa đông năm 1972. Tạm gác lại ước mơ sinh viên Bách khoa, anh lên đường nhập ngũ và hy sinh ở tuổi 27 khi dũng cảm lao thẳng chiếc MiG-21 vào pháo đài bay B-52 của Mỹ để tiêu diệt mục tiêu. Qua đó, bài viết bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và lòng tự hào dân tộc trước sự cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân vì hòa bình Tổ quốc.

Mỗi khi lật mở những trang sử hào hùng của dân tộc, chúng ta lại chạm vào một thời kỳ rực rỡ mang tên “thời hoa lửa”, nơi có những người trẻ tuổi đã dâng hiến trọn vẹn thanh xuân, hoài bão và cả máu xương cho bầu trời hòa bình của Tổ quốc. Giữa muôn vàn câu chuyện anh hùng đầy máu và nước mắt, tôi vẫn luôn bị ám ảnh và xúc động sâu sắc bởi chuyến bay cuối cùng của người phi công trẻ Vũ Xuân Thiều. Anh đã ngã xuống giữa khoảng trời đêm lồng lộng gió của mùa đông năm 1972, hóa thân thành một quầng lửa bất tử xé toạc bóng tối để bảo vệ bình yên cho đất mẹ.
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình trí thức giữa lòng phố cổ Hà Nội, Vũ Xuân Thiều từng là chàng sinh viên hào hoa, ôm ấp nhiều ước mơ tại giảng đường Đại học Bách khoa. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, anh đã tạm gác lại những trang sách dở dang, tình nguyện khoác lên mình bộ quân phục màu xanh hy vọng của lực lượng Không quân. Đồng đội nhớ về anh không chỉ là một phi công quả cảm, mà còn là một tâm hồn lãng mạn, một người yêu bầu trời đến cháy bỏng. Trong lòng người chiến sĩ trẻ ngày ấy luôn nung nấu một quyết tâm sắt đá, phải bắn hạ "siêu pháo đài bay" B-52 của đế quốc Mỹ, thứ vũ khí hủy diệt đang ngày đêm gieo rắc đau thương xuống quê hương mình.
Đêm ngày 28 tháng 12 năm 1972, khi bầu trời miền Bắc rung chuyển dưới những làn mưa bom, Vũ Xuân Thiều nhận lệnh xuất kích từ một sân bay dã chiến trong bóng tối. Trên chiếc tiêm kích MiG-21 nhỏ bé, anh lao vút vào khoảng không vô tận, lặng lẽ bám sát kẻ thù. Khi tiếp cận được mục tiêu ở cự ly cực gần, anh siết cò phóng hai quả tên lửa. Chiếc B-52 không lộ trúng đạn bốc cháy nhưng vẫn lì lợm bay tiếp để trút bom xuống các khu dân cư. Trong tích tắc sinh tử, khi khoảng cách quá gần không cho phép quay đầu lượn tránh, anh biết mình chỉ có một lựa chọn duy nhất để tiêu diệt tận gốc kẻ thù. Qua bộ đàm, lời báo cáo cuối cùng của anh vang lên, bình thản mà kiên cường: "Mục tiêu chưa rơi. Tôi xin lao thẳng vào địch!". Một tiếng nổ xé lòng vang lên giữa không trung, chiếc MiG-21 của anh hòa vào chiếc B-52 thành một quầng lửa đỏ rực, sáng lòa cả một góc trời Sơn La. Anh ngã xuống ở tuổi 27, độ tuổi đẹp nhất của một đời người, khi những ước mơ vẫn còn đang xanh thắm.
Sự hy sinh của liệt sĩ Vũ Xuân Thiều không chỉ là một chiến công lẫy lừng, mà còn là một bài ca kiêu hãnh về lòng yêu nước vô điều kiện. Anh đã chọn cách bùng cháy rực rỡ nhất như một đóa hoa lửa, dùng chính thân mình làm quả tên lửa thứ ba để giữ vững bình yên cho bầu trời Tổ quốc. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi ngước nhìn bầu trời xanh trong không một bóng mây hôm nay, tôi vẫn thầm cảm ơn những cánh chim sắt quả cảm như anh. Câu chuyện của Vũ Xuân Thiều sẽ mãi là ngọn lửa ấm áp truyền đi thông điệp về lẽ sống, về lòng biết ơn và ý chí tự hào dân tộc trong lòng mỗi chúng ta hôm nay và mai sau.



