Vũ Xuân Thiều - Phi công lao thẳng máy bay B52
Đêm 28/12/1972, trong chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không", phi công Vũ Xuân Thiều điều khiển chiếc MiG-21 cất cánh trong đêm tối để săn lùng "pháo đài bay" B-52 của Mỹ. Khi áp sát mục tiêu ở cự ly quá gần, sau khi phóng tên lửa trúng đích, để đảm bảo chắc chắn chiếc B-52 phải rơi tại chỗ và không thể cắt bom, ông đã lao thẳng chiếc máy bay của mình vào đuôi máy bay địch, anh dũng hy sinh.

Đêm 28 tháng 12 năm 1972. Bầu trời miền Bắc chìm trong màn sương đông lạnh ngắt và bóng tối đậm đặc. Nhưng đó là một bóng tối giả tạo. Trên độ cao hàng vạn mét, không gian đang bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của những "pháo đài bay" B-52 và hệ thống nhiễu điện tử dày đặc, biến màn radar của ta thành những vệt sáng nhòe nhoẹt.
Tại sân bay dã chiến Cẩm Thủy (Thanh Hóa), chiếc MiG-21 mang số hiệu 5121 nằm im lìm trong hầm ngụy trang. Bên trong buồng lái, Thượng úy phi công Vũ Xuân Thiều ngồi im lặng. Đôi mắt anh chăm chú nhìn vào khoảng không trước mặt. Ở tuổi 27, anh sở hữu gương mặt thư sinh của một chàng trai phố cổ Hà Nội, nhưng ánh mắt lại ngập tràn ý chí sục sôi.
Đã nhiều đêm anh cất cánh rồi lại phải trở về tay không vì nhiễu quá nặng, không thể tìm thấy địch. Mỗi lần nhìn Hà Nội, nơi có gia đình, có người yêu đang gánh chịu những trận mưa bom, lòng anh như có lửa đốt. Anh đã viết sẵn trong cuốn sổ tay của mình một dòng quyết tâm: "Nếu gặp B-52, tôi sẽ biến máy bay của mình thành quả tên lửa thứ ba!"
21 giờ 41 phút.
Khẩu lệnh đanh thép từ Sở chỉ huy vang lên qua hệ thống tai nghe: "Xuất kích!"
Chiếc MiG-21 lao vút lên không trung, xé toạc màn đêm. Theo sự dẫn đường từ mặt đất của sĩ quan chỉ huy Lê Thành Chơn, Vũ Xuân Thiều bay rất thấp, nép mình vào những thung lũng dọc theo dãy Trường Sơn để trốn mạng lưới radar và dàn tiêm kích F-4 hộ tống dày đặc của Mỹ. Đến vùng trời Sơn La, anh bất ngờ kéo cần lái, cho máy bay vọt cao, lao thẳng vào luồng nhiễu tích cực của kẻ thù.
Không gian xung quanh anh lúc này là một màu trắng xóa của nhiễu điện tử. Ra-đa trên máy bay hoàn toàn tê liệt. Thiều biết mình đang đơn độc lao vào giữa bầy sói dữ. Anh căng mắt nhìn vào màn đêm vô tận.
"Sông Mã nghe rõ, mục tiêu phía trước, góc mười độ!" – tiếng mặt đất nhắc nhở.
Bỗng nhiên, từ trong khoảng không mù mịt, một quầng sáng mờ ảo xuất hiện. Rồi hai, rồi ba vệt sáng. Đó là ánh đèn hàng hải của một chiếc B-52 đang lầm lũi tiến về hướng Hà Nội.
"Đã thấy mục tiêu bằng mắt thường! Xin phép công kích!" – giọng Thiều vang lên, bình tĩnh đến lạ kỳ.
"Cho phép công kích. Bắn xong lượn vòng trái gấp!" – mặt đất ra lệnh.
Thiều đẩy cần ga, chiếc MiG-21 tăng tốc chóng mặt. Khoảng cách thu hẹp dần: 5km... 3km... 2km. Ở cự ly vàng, anh siết chặt cò lái. Quả tên lửa thứ nhất phóng đi, kéo theo một vệt lửa sáng rực. Ngay sau đó là quả thứ hai.
Cả hai quả tên lửa lao trúng đích. Một tiếng nổ lớn vang lên, chiếc B-52 khổng lồ bùng cháy như một ngọn đuốc. Nhưng vì là "siêu pháo đài" với lớp vỏ bọc thép kiên cố, nó chưa rơi ngay. Chiếc máy bay bị thương vẫn lồng lộn lao về phía trước, cố lết để trút nốt khoang bom hủy diệt xuống Thủ đô.
Khoảng cách giữa MiG-21 và B-52 lúc này co ngắn lại tính bằng mét. Tốc độ quá nhanh, cự ly quá gần, việc bẻ lái vòng tránh hay nhảy dù thoát hiểm là điều hoàn toàn bất khả thi.
Trong một phần vài giây ngắn ngủi giữa lằn ranh sinh tử, gương mặt người yêu, hình bóng mẹ cha và hình ảnh Hà Nội đang tan hoang dưới làn bom địch xẹt qua tâm trí Thiều. Anh không một chút do dự. Ánh mắt anh rực sáng, tay giữ chặt cần lái, hướng thẳng mũi chiếc MiG-21 vào tâm khối lửa khổng lồ trước mặt.
"Tôi không thể vòng ra được nữa! Xin vĩnh biệt..." – Đó là âm thanh cuối cùng từ buồng lái của anh truyền về mặt đất, rồi bị cắt ngang bởi một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc bầu trời Tây Bắc.
Chiếc MiG-21 hòa làm một với chiếc B-52 trong một cú va chạm long trời lở đất. Khối sắt thép khổng lồ của không lực Hoa Kỳ vỡ vụn thành trăm mảnh, kéo theo vệt lửa dài rơi thẳng xuống vùng rừng núi biên giới.
Đêm ấy, bầu trời Hà Nội bớt đi một trận mưa bom.
Vũ Xuân Thiều đã hy sinh như thế. Anh không kịp trở về để chứng kiến ngày đất nước khải



