Vua Bảo Đại thoái vị, chế độ phong kiến Việt Nam sụp đổ
Tháng 8 năm 1945, sau khi phát xít Nhật đầu hàng Đồng minh, chính quyền tay sai của Nhật ở Đông Dương nhanh chóng tan rã. Trên khắp cả nước, dưới sự lãnh đạo của Việt Minh và Đảng Cộng sản Đông Dương, nhân dân Việt Nam đã vùng lên tiến hành Tổng khởi nghĩa giành chính quyền. Chỉ trong thời gian ngắn, chính quyền cách mạng đã được thiết lập ở nhiều địa phương, tạo ra khí thế sục sôi chưa từng có trong lịch sử dân tộc.
Trong bối cảnh đó, tại Huế – kinh đô của triều đình phong kiến nhà Nguyễn, tình hình trở nên hết sức căng thẳng. Chính quyền phong kiến không còn khả năng kiểm soát đất nước, trong khi phong trào cách mạng đã lan rộng và giành thắng lợi ở nhiều nơi. Trước sức mạnh áp đảo của quần chúng nhân dân, triều đình nhà Nguyễn đứng trước lựa chọn phải thay đổi hoặc sụp đổ hoàn toàn.
Ngày 30 tháng 8 năm 1945, vua Bảo Đại – vị vua cuối cùng của triều đại phong kiến Việt Nam – đã tuyên bố thoái vị. Ông chính thức trao ấn kiếm và quyền lực cho chính quyền cách mạng, chấm dứt vai trò của chế độ quân chủ tồn tại hàng nghìn năm trong lịch sử Việt Nam.
Sự kiện thoái vị của vua Bảo Đại diễn ra tại Huế và có sự chứng kiến của đại diện Chính phủ cách mạng lâm thời. Đây là một thời khắc mang tính biểu tượng sâu sắc, đánh dấu sự kết thúc hoàn toàn của chế độ phong kiến ở Việt Nam.
Ngay sau đó, chế độ phong kiến Việt Nam chính thức sụp đổ, mở ra một kỷ nguyên mới trong lịch sử dân tộc – kỷ nguyên độc lập dân tộc gắn liền với chính quyền nhân dân. Cùng với thắng lợi của Tổng khởi nghĩa Tháng Tám, sự kiện này đã góp phần hoàn thiện quá trình chuyển đổi quyền lực từ chế độ phong kiến sang chế độ dân chủ nhân dân.



