Vua Lê Thánh Tông (1)
Lê Thánh Tông (tên thật là Lê Tư Thành) là vị Vua thứ năm của triều đại nhà Hậu Lê, người đã đưa Đại Việt đạt đến giai đoạn thịnh trị và hùng mạnh nhất trong lịch sử phong kiến Việt Nam – Hồng Đức Thịnh Trị (1470-1497).
Lên ngôi sau khi dẹp yên các cuộc tranh giành quyền lực, Lê Thánh Tông đã xây dựng một triều đình trung ương tập quyền vững mạnh, đạt đến đỉnh cao của chế độ phong kiến.
Công lao vĩ đại nhất của ông là việc ban hành bộ luật Quốc Triều Hình Luật (còn gọi là Luật Hồng Đức). Đây là bộ luật hoàn chỉnh, tiến bộ, bảo vệ quyền lợi của nhân dân, đặc biệt là phụ nữ, và là nền tảng pháp luật cho nhiều thế kỷ.
Ông cũng là người cực kỳ coi trọng giáo dục và nhân tài. Ông đã cho dựng Bia Tiến sĩ tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám để vinh danh những người đỗ đạt, khuyến khích học tập và trọng dụng người tài. .
Về quân sự, Lê Thánh Tông là người trực tiếp chỉ huy quân đội, đại phá nước Chiêm Thành (năm 1471), mở rộng lãnh thổ về phía Nam. Ông cũng đặt ra hệ thống hành chính "Thừa Tuyên" để quản lý đất nước một cách hiệu quả hơn.
Lê Thánh Tông là biểu tượng của một vị Vua anh minh, tài giỏi, là nhà luật pháp, nhà quân sự và nhà văn hóa kiệt xuất, người đã định hình nên một Đại Việt cường thịnh.



