“VỪA LÊ VỪA DUNG” -KÝ ỨC THỜI HOA LỬA
Giữa những năm tháng kháng chiến gian lao, khi núi rừng Tuyên Quang trở thành trái tim của căn cứ địa cách mạng, thôn Cầu Trắng, xã Hợp Thành, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang (nay là thôn Cầu Trắng, xã Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang) lặng lẽ đón bước chân của Bộ Giao thông Công chính. Từ năm 1948, Bộ rời Phú Thọ lên đây dựng trụ sở, cùng Trung ương Đảng và Chính phủ bám trụ chiến khu, lo từng con đường, nhịp cầu cho kháng chiến trường kỳ.
“VỪA LÊ VỪA DUNG” -KÝ ỨC THỜI HOA LỬA
Giữa những năm tháng kháng chiến gian lao, khi núi rừng Tuyên Quang trở thành trái tim của căn cứ địa cách mạng, thôn Cầu Trắng, xã Hợp Thành, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang (nay là thôn Cầu Trắng, xã Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang) lặng lẽ đón bước chân của Bộ Giao thông Công chính. Từ năm 1948, Bộ rời Phú Thọ lên đây dựng trụ sở, cùng Trung ương Đảng và Chính phủ bám trụ chiến khu, lo từng con đường, nhịp cầu cho kháng chiến trường kỳ.
Những ngày ấy, dưới sự lãnh đạo của Bộ trưởng Trần Đăng Khoa và Thứ trưởng Lê Dung, cán bộ ngành Giao thông tỏa đi khắp núi rừng ATK. Quốc lộ 2, quốc lộ 3, quốc lộ 13 và các trục đường chủ lực được sửa chữa khẩn cấp. Cầu gỗ sập thì dựng lại, đường mòn nhỏ hẹp thì mở rộng thêm, tất cả đều nhằm bảo đảm mạch máu giao thông thông suốt để các cơ quan Trung ương và bộ đội, cán bộ kịp thời hành quân, công tác.
Giữa khói lửa chiến tranh, bên dòng sông Phó Đáy, những bàn tay thô ráp của người thợ giao thông đã dựng nên một cây cầu treo giản dị: dây thép làm cáp, sàn gỗ, mặt cầu lát phên nứa. Cây cầu mộc mạc ấy không chỉ nối hai bờ sông mà còn nối liền niềm tin, ý chí của cả một vùng căn cứ địa.
Một ngày nọ, Bác Hồ cùng đồng chí Lê Dung đi công tác qua cầu. Cây cầu treo khẽ đung đưa theo từng bước chân. Giữa khung cảnh núi rừng yên ả mà đầy thử thách, Bác mỉm cười nói vui: “Đi cầu của các chú vừa lê vừa dung.”
Câu nói giản dị, hóm hỉnh ấy khiến mọi người bật cười, xua tan bao nhọc nhằn của những ngày gian khổ. Từ đó, câu chuyện về cây cầu Phó Đáy và lời Bác dặn dò chan chứa tình người vẫn được các thế hệ cán bộ ngành Giao thông nhắc lại, như một ký ức ấm áp của một thời hoa lửa không thể nào quên.



