Vua Lý Công Uẩn – anh hùng dân tộc đánh dẹp các thế lực phiến quân, là nhà văn hóa lớn mang kinh Địa Tạng của Phật Giáo vào Việt Nam.
Lý Công Uẩn (974-1028) còn gọi là Lý Thái Tổ là vị hoàng đế sáng lập nhà Lý trong lịch sử Việt Nam, trị vì từ năm 1009 đến khi qua đời vào năm 1028.
Lý Công Uẩn có công củng cố triều đình trung ương, chăm lo phát triển kinh tế cho đất nước.
Ông đã lãnh đạo các cuộc chinh phạt đánh dẹp các thế lực phiến quân, dời kinh đô từ Hoa Lư về thành Đại La vào năm 1010. Thành Đại La sau này được đổi tên thành Thăng Long, mở đầu cho sự phát triển lâu dài của nhà Lý tồn tại 216 năm.
Lý Thái Tổ vì được dạy dỗ trong chùa từ nhỏ, nên sau khi lên ngôi rất hậu đãi giới tăng lữ. Vào năm 1010, sau khi đã dời đô từ Hoa Lư về Thăng Long, việc đầu tiên ông làm là liền xuất ra 2 vạn quan để làm chùa ở phủ Thiên Đức (tức Cổ Pháp).
Năm 1010 Dương lịch, Lý Thái Tổ sai sứ sang nước Tống để thỉnh kinh điển Phật giáo. Tống Chân Tông chấp thuận, trao cho vua Lý kinh Địa Tạng cùng với chữ ngự bút do chính tay vua Tống viết.
Lời của sử thần chép trong sách Việt sử tiêu án:
“Vua Lý Thái Tổ sinh trưởng nhờ cửa Phật, Khánh Vân nuôi lớn, Vạn Hạnh dạy dỗ, thuyết nhân quả ăn sâu ở trong lòng, cho nên khi mới kiến quốc, đã sáng tạo nhiều chùa, cấp điện độ tăng chúng, muốn đưa cả thế giới vào nước Phật, bất luận hiền ngu muốn cho qui Phật, đến đời sau Nhà Lý mới khởi lên ngôi chùa cao sát mây, lập nên cột chùa bằng đá cao vót, lấy sự thờ Phật làm việc thường phải có của một nước (lập hơn 300 ngôi chùa, đúc quả chuông nặng đến một vạn hai nghìn cân đồng).”



