VUA LÝ THÁNH TÔNG – BẬC MINH QUÂN ĐẶT TÊN NƯỚC ĐẠI VIỆT VÀ MỞ MANG TỰ CHỦ
Tác giả: Lê Vân Hà
Vua Lý Thánh Tông (1023 – 1072), tên thật là Lý Nhật Tôn, là vị vua thứ ba của triều đại nhà Lý. Ông là một bậc minh quân toàn tài về cả quân sự, trị quốc lẫn văn hóa, người đã chính thức đổi tên nước thành Đại Việt và đặt nền móng vững chắc cho sự phát triển rực rỡ của nền văn minh Thăng Long.
Lý Nhật Tôn lên ngôi Hoàng đế năm 1054 sau khi Vua Lý Thái Tông qua đời. Ngay sau khi đăng quang, ông đã đưa ra một quyết định lịch sử: đổi quốc hiệu nước ta từ Đại Cồ Việt thành Đại Việt – khẳng định lòng tự hào dân tộc và vị thế độc lập, bình đẳng với các triều đại phương Bắc.
Trong thời gian cai trị, Lý Thánh Tông thực hiện nhiều chính sách khoan dung, thương dân sâu sắc. Ông cho giảm thuế, phát chăn chiếu cho tù nhân vào mùa đông giá lạnh và từng tuyên bố trước triều thần: "Trẫm yêu con trẫm như thế nào thì yêu dân như thế". Ông cũng là người cho xây dựng Văn Miếu năm 1070, mở đầu cho sự nghiệp giáo dục khoa bảng chính thức của nước ta.
Về mặt quân sự, Lý Thánh Tông là một vị tướng cầm quân tài ba. Ông trực tiếp chỉ huy nhiều cuộc chinh phạt dẹp yên biên giới phía Nam, củng cố an ninh quốc gia. Sự trị quốc hiền minh của ông đã tạo ra một thời kỳ xã hội ổn định, kinh tế phát triển mạnh mẽ, làm tiền đề cho cuộc kháng chiến chống Tống thắng lợi dưới thời con ông là Vua Lý Nhân Tông và Thái úy Lý Thường Kiệt.



