Vua mìn Đèo Hải Vân Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân
Vua mìn Đèo Hải Vân Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân
Trịnh Tố Tâm sinh năm 1945 tại thôn Mỹ Cầu, xã Đồng Tân, huyện Ứng Hòa, Hà Nội, trong một gia đình có bốn người con. Cha mất sớm và người anh trai cả cũng hy sinh trong những năm đầu kháng chiến chống Pháp. Sinh ra và lớn lên ở vùng quê giàu truyền thống cách mạng, năm 1965 khi quân đội Mỹ ném bom miền Bắc, dù đang là học sinh, Trịnh Tố Tâm đã tình nguyện tham gia phong trào “Ba sẵn sàng” (sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng nhập ngũ, sẵn sàng đi bất cứ nơi nào Tổ quốc cần). Sau đó, ông viết đơn xin nhập ngũ và tình nguyện vào chiến trường miền Nam, được điều động tới chiến trường Quảng Trị – Thừa Thiên. Từ năm 1967 đến năm 1970, ông tham gia và chỉ huy đơn vị chiến đấu trong nhiều trận, tiêu diệt địch, phá hủy phương tiện quân sự và gây tổn thất lớn cho đối phương. Trong giai đoạn này, cá nhân ông đã diệt được hàng trăm tên địch và phá hủy nhiều thiết bị quân sự. Nhận thấy đoạn qua đèo Hải Vân là tuyến đường huyết mạch của địch, ông cùng đồng đội chủ động đánh phá, gây khó khăn và tổn thất cho kẻ thù. Năm 1968, trong một lần trinh sát tại đèo Hải Vân, ông phát hiện lính Mỹ thường co cụm gần đường vào rạng sáng và đã chỉ huy tổ đội đặt mìn, tiêu diệt và làm bị thương nhiều tên địch. Đầu năm 1970, khi giữ chức Đại đội phó, ông phán đoán chính xác vị trí địch đổ quân và chỉ huy đơn vị đặt mìn tiêu diệt hai trung đội Mỹ Với những chiến công vang dội, Trịnh Tố Tâm 53 lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ và được đồng đội phong là “vua mìn đèo Hải Vân”; phía địch từng treo thưởng hậu hĩnh cho ai bắt được “con hùm xám đèo Hải Vân – Trịnh Tố Tâm”. Năm 1971, khi vừa tròn 27 tuổi, ông được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và trở thành Đại đội trưởng Đại đội 21 công binh, Đoàn 4, Quân khu Trị Thiên. Sau ngày đất nước thống nhất, Trịnh Tố Tâm đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng như Bí thư Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Thứ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội và kiêm Tổng Biên tập Báo Lao động và Xã hội trong gần 3 năm. Ông luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và là tấm gương truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ. Ông qua đời năm 1996 do căn bệnh ác tính, hậu quả của việc nhiễm chất độc hóa học trong thời gian chiến đấu. Tên ông được đặt cho một tuyến đường dài theo đường sắt Bắc – Nam qua thị trấn Lăng Cô (huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế) và một con phố ở phường Bồ Đề, quận Long Biên, Hà Nội. (Theo: https://www.vietnam.vn/nguoi-anh-hung-duoc-menh-danh-vua-min-deo-hai-van)



