Bài viết

"Vua Ong" Một Chân Và Mật Ngọt Cao Nguyên

Hưng Yên01/01/2026HOÀNG PHƯƠNG VY (xã Chí Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi để lại một phần chân trái ở chiến trường Campuchia. Ngày trở về buôn làng trên đôi nạng gỗ, nhìn những cánh rừng cà phê, rừng đại ngàn xanh thẳm, tôi tự hỏi: "Mình còn đôi tay, còn khối óc, sao phải chịu nghèo?". Nhớ lại những ngày hành quân trong rừng, tôi thường quan sát thấy các tổ ong rừng rất lớn và hiểu tập tính của chúng. Tôi quyết định khởi nghiệp với nghề nuôi ong lấy mật.

Ban đầu, việc leo trèo trên những địa hình dốc với đôi chân không lành lặn là một cực hình. Có lần mải mê đuổi theo đàn ong mới tách đoàn, tôi bị trượt chân ngã xuống hố sâu, đau đến mức tưởng không đứng dậy nổi. Nhưng cái chất lính trong người bảo tôi phải đứng lên. Tôi chế ra những chiếc thang dây đặc biệt và dùng xe lăn tự chế để di chuyển các thùng ong.

Hữu xạ tự nhiên hương, mật ong của "ông bộ đội một chân" sạch và thơm nên bà con khắp nơi tìm đến mua. Tôi không giữ nghề cho riêng mình mà hướng dẫn cho các thanh niên trong buôn cách làm tổ, cách lấy mật sao cho bền vững với rừng. Giờ đây, buôn làng tôi đã khấm khá hơn nhờ nghề nuôi ong. Tôi nhận ra rằng: Chiến tranh có thể lấy đi của ta một phần thân thể, nhưng nếu ta biết nương tựa vào mẹ thiên nhiên bằng một trái tim không đầu hàng, mật ngọt sẽ lại về trên môi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn