Vua Quang Trung - Người anh hùng áo vải
Vua Quang Trung – Người anh hùng áo vải
Đêm cuối năm 1788, kinh thành Phú Xuân chìm trong không khí khẩn trương. Tin cấp báo từ phía Bắc truyền về: quân Thanh đã kéo vào Thăng Long, vua Lê Chiêu Thống cầu viện nhà Thanh, đất nước đứng trước nguy cơ bị giày xéo bởi quân xâm lược.
Nguyễn Huệ đứng lặng trước bản đồ, ánh mắt cương nghị. Ông biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu chậm trễ, quân Thanh sẽ củng cố lực lượng, còn nhân dân sẽ phải chịu thêm nhiều đau khổ.
Ông quay sang các tướng lĩnh và nói:
– Giặc đã xâm phạm bờ cõi nước ta. Ta phải nhanh chóng đem quân ra Bắc cứu nước!
Ngày 22 tháng 12 năm 1788, tại núi Bân, Phú Xuân, Nguyễn Huệ chính thức lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu là Quang Trung. Sau lễ đăng quang, ông lập tức tiến quân ra Bắc.
Đoàn quân Tây Sơn hành quân thần tốc. Từ Phú Xuân, quân đội vượt qua những chặng đường dài trong thời tiết lạnh giá. Người lính mệt mỏi nhưng không ai muốn dừng lại. Họ hiểu rằng phía trước là Thăng Long, là quê hương và là những người dân đang mong chờ họ.
Trên đường hành quân, vua Quang Trung luôn động viên binh sĩ:
– Chúng ta đi đánh giặc không phải vì danh lợi. Chúng ta chiến đấu để bảo vệ đất nước và cuộc sống của nhân dân!
Lời nói ấy khiến tinh thần quân sĩ càng thêm phấn chấn.
Đến Nghệ An, Quang Trung cho quân dừng lại tuyển thêm binh lính. Chỉ trong một thời gian ngắn, đội quân Tây Sơn đã có thêm rất nhiều người. Ông chia quân thành các đội, huấn luyện và chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận chiến sắp tới.
Sau đó, đoàn quân tiếp tục tiến về phía Bắc.
Cuối tháng Chạp, quân Tây Sơn đến Tam Điệp. Tại đây, Quang Trung nói với các tướng:
– Ta đã tính kỹ. Chỉ cần đánh nhanh, đánh mạnh, quân Thanh nhất định sẽ thất bại.
Ông dự định tiến quân vào Thăng Long đúng dịp Tết. Kế hoạch ấy khiến các tướng lĩnh vô cùng bất ngờ, nhưng tất cả đều tin tưởng vị vua trẻ.
Đêm giao thừa năm Kỷ Dậu 1789, quân Tây Sơn tiến đánh đồn Gián Khẩu. Quân Thanh bất ngờ trước cuộc tấn công và nhanh chóng thất bại.
Những ngày Tết vốn là lúc người ta sum họp, nhưng người lính Tây Sơn lại phải chiến đấu giữa những trận mưa xuân lạnh buốt. Dù vậy, họ vẫn tiến lên không ngừng.
Rạng sáng mùng 5 Tết, trận đánh lớn diễn ra tại Ngọc Hồi. Quân Thanh chống trả quyết liệt. Khói súng phủ kín chiến trường. Tiếng trống trận vang lên dồn dập.
/-strong
/-heart
:>
:o
:-((
:-h
Quang Trung cưỡi voi chỉ huy quân sĩ. Trước hàng ngàn quân địch, ông vẫn bình tĩnh và quyết đoán.
– Tiến lên! Vì non sông Đại Việt!
Quân Tây Sơn đồng loạt xông lên. Những tấm khiên lớn được ghép lại để che tên đạn, từng bước tiến sát phòng tuyến quân Thanh. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Cuối cùng, quân Tây Sơn phá tan đồn Ngọc Hồi.
Cùng lúc đó, một cánh quân khác tiến đánh Đống Đa. Quân Thanh hoảng loạn, bỏ chạy khỏi Thăng Long. Tướng giặc là Tôn Sĩ Nghị phải tháo chạy về nước.
Chỉ trong vài ngày, đạo quân xâm lược hùng mạnh đã bị đánh tan.
Trưa mùng 5 Tết, Quang Trung tiến vào Thăng Long trong tiếng reo mừng của nhân dân. Người dân hai bên đường vẫy cờ, hô vang tên vị vua áo vải.
Một cụ già xúc động nói:
– Nhờ có Hoàng đế Quang Trung, đất nước ta lại được bình yên rồi!
Quang Trung nhìn những con người đang vui mừng trước mắt. Ông hiểu rằng chiến thắng này không chỉ là chiến thắng của quân đội Tây Sơn, mà còn là chiến thắng của cả dân tộc.
Trên con đường trở về, tiếng trống mừng chiến thắng vẫn vang lên. Mùa xuân năm Kỷ Dậu trở thành một mùa xuân đặc biệt trong lịch sử Việt Nam – mùa xuân của chiến thắng, của độc lập và niềm tự hào dân tộc.
Nguyễn Huệ – Quang Trung chỉ sống 39 năm, nhưng những gì ông để lại cho lịch sử dân tộc vô cùng lớn lao. Hình ảnh vị vua áo vải cưỡi voi chỉ huy quân đội thần tốc đánh tan quân Thanh mãi trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, tài năng và ý chí bảo vệ non sông của người Việt Nam.



