VUA QUANG TRUNG – NGƯỜI ANH HÙNG ÁO VẢI LÀM NÊN MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG
Vào mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789, khi hai mươi chín vạn quân Thanh tràn vào xâm lược nước ta, Quang Trung đã dẫn đại quân tiến ra Bắc với tốc độ thần tốc. Chỉ trong vài ngày Tết, ông đánh tan quân xâm lược, giải phóng Thăng Long, viết nên một trong những chiến công hiển hách nhất trong lịch sử dân tộc.
“Đã hơn hai trăm năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789, lòng tôi vẫn bồi hồi như vừa mới hôm qua. Khi ấy, tôi chỉ là một người lính trẻ trong đoàn quân Tây Sơn, may mắn được theo chân Quang Trung trong cuộc hành quân thần tốc ra Bắc đánh giặc cứu nước.
Lúc bấy giờ, quân Thanh tràn vào nước ta với lực lượng đông đảo, chiếm đóng Thăng Long và gây ra biết bao đau thương cho nhân dân. Trước tình thế nguy cấp, Nguyễn Huệ lên ngôi hoàng đế tại Phú Xuân, lấy niên hiệu Quang Trung và tuyên bố quyết tâm đánh tan quân xâm lược.
Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh nhà vua hôm ấy. Ông mặc chiến bào, ánh mắt sáng rực, giọng nói vang như sấm:
‘Đánh cho để dài tóc,
Đánh cho để đen răng,
Đánh cho chúng chích luân bất phản,
Đánh cho chúng phiến giáp bất hoàn,
Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ!’
Lời hiệu triệu ấy khiến toàn quân sôi sục khí thế. Ai nấy đều quyết tâm sống mái với giặc để bảo vệ non sông.
Chúng tôi hành quân suốt ngày đêm, vượt núi băng rừng trong những ngày Tết. Nhà vua luôn đi đầu, đốc thúc quân sĩ, chia sẻ từng khó khăn với binh lính. Nhìn dáng người cưỡi voi oai phong giữa đoàn quân, ai cũng thêm vững tin rằng chiến thắng đang ở phía trước.
Đêm mồng ba Tết, quân ta bất ngờ tấn công đồn Hà Hồi. Giặc chưa kịp chống đỡ đã đầu hàng. Đến sáng mồng năm, trận quyết chiến diễn ra tại Ngọc Hồi. Khói súng mịt mù, tiếng trống trận rung chuyển đất trời. Quang Trung cưỡi voi trực tiếp chỉ huy, dẫn đầu đoàn quân xông thẳng vào trận địa.
Nhà vua hô lớn:
‘Tiến lên! Vì nước non Đại Việt!’
Tiếng hô ấy như tiếp thêm sức mạnh cho tất cả chúng tôi. Quân Tây Sơn ào ạt xông lên, phá tan từng lớp phòng thủ của địch. Quân Thanh hoảng loạn, bỏ chạy tán loạn. Tướng giặc Tôn Sĩ Nghị kinh hãi bỏ chạy về nước.
Trưa mồng năm Tết, chúng tôi tiến vào Thăng Long trong niềm hân hoan vô bờ bến. Cờ chiến thắng tung bay khắp kinh thành, nhân dân ùa ra đón mừng, ai nấy đều rơi nước mắt vì sung sướng.
Khi nhìn nhà vua đứng giữa muôn người, tôi hiểu rằng mình đang chứng kiến một vị anh hùng kiệt xuất của dân tộc. Ông không chỉ là một vị tướng tài ba mà còn là người mang trong tim tình yêu nước cháy bỏng và khát vọng thống nhất non sông.
Đối với tôi, Quang Trung không chỉ là vị hoàng đế vĩ đại, mà còn là biểu tượng bất diệt của ý chí quật cường, lòng yêu nước và tài năng quân sự thiên tài.
Tên tuổi của ông sẽ mãi mãi sống trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, như mùa xuân bất diệt của dân tộc.”



