Bài viết

"Vua Rừng" Một Mắt Và Màu Xanh Trên Đất Chết

Hưng Yên01/01/2026Hoàng Văn Quyết (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi trở về từ chiến trường với một con mắt đã vĩnh viễn khép lại và những mảnh đạn còn găm trong bả vai. Nhìn vùng đất quê hương bị bom cày đạn xới, khô cằn và đầy mìn vướng, tôi không chịu ngồi yên hưởng trợ cấp. Tôi quyết định lên vùng đồi trọc, nơi người ta gọi là "đất chết", để trồng rừng.

Với một con mắt còn lại, việc định hướng và đào hố trồng cây khó khăn gấp bội. Những ngày đầu, tôi vấp ngã liên tục, mặt mũi lấm lem bùn đất. Nhiều người bảo tôi hâm, bảo tôi "vác tù và hàng tổng". Nhưng tôi nghĩ khác: "Cây xanh mọc lên đến đâu, bom mìn sẽ lùi xa đến đó". Tôi vừa trồng rừng, vừa phối hợp với các đội rà phá bom mìn để làm sạch từng tấc đất.

Hơn 20 năm ròng rã, từ đôi bàn tay của người thương binh một mắt, hàng trăm héc-ta rừng keo, rừng tràm đã phủ xanh những đồi trọc Quảng Trị. Chim chóc kéo về, nguồn nước ngầm hồi sinh. Người ta gọi tôi là "Vua rừng". Với tôi, mỗi mầm cây lớn lên là một lời xin lỗi gửi đến những đồng đội đã nằm lại, và là món quà tôi để lại cho đời. Một mắt tôi đã mất, nhưng tâm hồn tôi luôn xanh ngát màu của sự sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn