Vua Trần Thánh Tông
Trần Thánh Tông (tên thật là Trần Hoảng) là vị Vua thứ hai của triều đại nhà Trần, trị vì từ năm 1258 đến 1278. Ông được biết đến là một vị Vua nhân từ, hiền đức và là một nhà thơ.
Ông là người kế vị Vua Trần Thái Tông ngay sau khi đánh bại cuộc xâm lược lần thứ nhất của quân Nguyên Mông (1258).
Mặc dù trị vì trong thời kỳ tương đối bình yên, Trần Thánh Tông đã có công lớn trong việc củng cố nội trị và ngoại giao, chuẩn bị cho các cuộc kháng chiến sau này.
Ông chú trọng đến việc phát triển giáo dục và văn học, bản thân ông là một nhà thơ và đã sáng tác nhiều tác phẩm có giá trị.
Sau khi thoái vị, ông lui về làm Thái thượng hoàng, nhưng vẫn giữ vai trò quyết định trong các vấn đề quốc gia đại sự, đặc biệt là trong cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông lần thứ hai và lần thứ ba.
Vai trò của Thái thượng hoàng Trần Thánh Tông (cùng với Vua Trần Nhân Tông) trong việc họp Hội nghị Diên Hồng là vô cùng quan trọng, thể hiện tinh thần đoàn kết "cha truyền con nối" của dòng họ Trần trong việc lãnh đạo đất nước.
Trần Thánh Tông là biểu tượng của sự nhân đức, tài năng văn hóa và tinh thần trách nhiệm với đất nước, người đã tạo nên sự vững chắc cho triều đại nhà Trần.



