Bài viết

Vùng "đất thép

Năm 1972, tại vùng "đất thép" Quảng Trị, giữa những ngày đỏ lửa của chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ, có hai người lính trẻ là Thành và Hùng. Họ cùng quê, cùng nhập ngũ một ngày và cùng chiến đấu trong một tiểu đội công binh.

Quảng Trị24/01/2026Nguyễn Hà My (Đoàn xã Nam Gianh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tại vùng "đất thép" Quảng Trị, giữa những ngày đỏ lửa của chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ, có hai người lính trẻ là Thành và Hùng. Họ cùng quê, cùng nhập ngũ một ngày và cùng chiến đấu trong một tiểu đội công binh.

Hùng có một chiếc bật lửa đá cũ kỹ, kỷ vật của người cha để lại. Mỗi đêm dưới hầm hào ẩm ướt, ánh lửa nhỏ từ chiếc bật lửa ấy là thứ duy nhất sưởi ấm lòng họ, giúp họ châm chung những điếu thuốc lá sâu và kể cho nhau nghe về làng quê có lũy tre xanh. Hùng bảo: "Thành này, nếu tao có mệnh hệ gì, mày nhất định phải cầm chiếc bật lửa này về đưa tận tay cho mẹ tao ở quê nhé."

Thành gạt đi: "Đừng nói gở, hòa bình rồi hai thằng mình cùng về, tao sẽ làm phù rể cho đám cưới của mày!"

Thế rồi, một trận pháo kích dữ dội ập xuống trận địa. Hùng đã hy sinh khi đang cố gắng đẩy Thành vào hầm trú ẩn. Giữa cơn mưa bom, Thành gào thét tên bạn trong vô vọng. Trong bàn tay đã lạnh đi của Hùng, chiếc bật lửa vẫn nằm đó, như một lời gửi gắm cuối cùng.

Thành đã giữ chiếc bật lửa ấy suốt những năm tháng còn lại của cuộc chiến. Anh coi nó như linh hồn của Hùng đang đồng hành cùng mình. Mỗi khi gặp khó khăn, anh lại lấy nó ra, quẹt lên ánh lửa nhỏ để tiếp thêm sức mạnh.

Năm 1975, đất nước hoàn toàn độc lập. Thành trở về quê hương. Anh không về nhà mình ngay mà tìm đến nhà mẹ Hùng. Người mẹ già tóc bạc trắng ngồi tựa cửa trông con. Thành quỳ xuống, hai tay dâng chiếc bật lửa cũ. Anh không nói được lời nào, chỉ có nước mắt tuôn rơi. Bà cụ cầm lấy kỷ vật, áp vào lòng, khẽ thầm thì: "Con về rồi đấy ư, Hùng ơi..."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn