Vùng quê nghèo khó
Vào những năm tháng chiến tranh gian khó, ở một vùng quê nghèo có cô gái tên Hạnh. Mới mười bảy tuổi, Hạnh đã xin gia nhập lực lượng thanh niên xung phong để góp sức cùng mọi người bảo vệ Tổ quốc.
Đơn vị của Hạnh làm nhiệm vụ tiếp tế lương thực, tải đạn và sửa chữa đường sá trên tuyến đường ra chiến trường. Công việc vô cùng vất vả, ngày ngủ trong lán nhỏ giữa rừng, đêm thức trắng san đường, lấp hố bom. Dù thiếu thốn đủ bề, ai cũng giữ tinh thần lạc quan.
Hạnh là cô gái nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn và can đảm. Mỗi khi xe vận tải qua đoạn đường hiểm trở, cô thường cầm chiếc đèn dầu chạy trước dẫn đường. Ánh đèn le lói trong đêm tối nhưng vẫn đủ soi sáng lối đi, giống như một bông hoa lửa giữa núi rừng. Đồng đội trìu mến gọi cô là “Hoa lửa nhỏ”.
Một đêm nọ, sau trận bom lớn, cả đoạn đường bị cây đổ chắn ngang. Nếu không dọn kịp, đoàn xe chở thuốc men sẽ không thể đến chiến trường đúng giờ. Hạnh cùng đồng đội lập tức dùng rìu chặt cây, kéo gỗ, dọn đá suốt nhiều giờ liền. Tay đau rát, người mệt lả nhưng không ai ngơi nghỉ.
Khi con đường vừa thông, đoàn xe từ xa tiến đến. Hạnh lại cầm đèn đứng bên đường ra hiệu cho từng xe đi qua. Những ánh đèn xe nối nhau sáng rực trong đêm, hòa cùng ngọn đèn nhỏ trên tay cô tạo thành một khung cảnh thật đẹp.
Ngày hòa bình, Hạnh trở về quê làm công việc bình thường như bao người khác. Nhưng trong ký ức của đồng đội, cô gái cầm đèn dẫn đường năm ấy mãi là hình ảnh không thể quên.
Câu chuyện hoa lửa thời xưa là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình và biết ơn những người đã hy sinh tuổi xuân cho đất nước.



